Nghỉ lễ 1/5 kết thúc, khu rừng bê tông ở trung tâm thành phố lần nữa bận rộn ồn ào.
Gần hai giờ chiều, trong quán còn lại bàn khách cuối cùng, Minh Hòa đứng cạnh lối đi, vừa quay đầu lại thì thấy nhân viên phục vụ lại mắc lỗi.
"Ra món không được đi đường này, gió điều hòa thổi qua là món ăn hết nóng ngay, nói bao nhiêu lần rồi, cứ phải trừ lương thì mới nhớ lâu à?"
Thấy cậu nhóc mím môi không nói lời nào, Minh Hòa hất cằm lên, dịu giọng hơn: "Đi đi, đừng quên nữa đó nhé."
Anh xem qua hóa đơn trên quầy, tình hình doanh thu tuần đầu khai trương không quá tốt cũng không quá tệ, có lẽ vẫn bị ảnh hưởng bởi bài đăng nọ.
"Đây, của Tiểu Lộ này."
"Cảm ơn ông chủ!"
Minh Hòa ngẩng đầu lên, Từ Lâm Việt đang cầm một xấp bao lì xì trên tay, lần lượt phát cho nhân viên trong quán, nụ cười hiền hậu, cứ như thần tài giáng trần, khiến người nhìn cũng thấy ấm lòng.
"Của cậu."
"Em cũng có phần à?"
"Phải có chứ," Từ Lâm Việt nói: "Khoảng thời gian này cậu vất vả nhất."
Minh Hòa vẫn không nhận: "Em thì không cần đâu, cứ chia phần của em cho họ đi."
Nhà hàng này nói là hùn vốn, nhưng Từ Lâm Việt mới là ông chủ thực sự, Minh Hòa thay anh ấy chịu trách nhiệm công tác chuẩn bị ban đầu, huấn luyện và quản lý nhân viên, tương đương với một người bỏ tiền, một người bỏ sức, nhưng lợi nhuận chia đều.
"Có chuyện gì đấy?" Từ Lâm Việt hỏi anh: "Sao lại chán nản vậy sếp Minh, doanh thu của chúng ta khoảng thời gian này khá tốt mà."
"Em đâu có chán nản." Minh Hòa lướt nhìn bảng phân ca vừa được quản lý nộp lên, câu sau anh giữ lại trong lòng không nói ra.
—Em thấy chột dạ, em nhận lấy thì ngại.
"Gần đây bên sếp Minh không bận à?"
"Đã báo trước rồi anh." Minh Hòa mở nắp bút, ký vào bảng biểu: "Mỗi ngày em mà không đến canh chừng, họ quay lưng lại là quên ngay, mà anh lại không cho em trừ lương."
"Cần có quá trình làm quen mà, anh cảm thấy mọi người đã tiến bộ hơn rất nhiều rồi."
"Ông chủ, bên Niêm Niêm hỏi, tối nay cô ấy có thể mang thêm một trợ lý đến không ạ?"
Ngẩng đầu quá nhanh, một dây thần kinh bên cổ giật mạnh, Minh Hòa hỏi: "Niêm Niêm? Niêm Niêm nào?"
Vương Lộ đưa điện thoại qua: "Là blogger đăng bài hôm trước, Toái Toái với Niêm Niêm đó ạ."
Minh Hòa nhướng mày nhìn người đàn ông bên cạnh: "Anh mời cô ấy à?"
"Ừm." Từ Lâm Việt gật đầu.
"Anh mời cô ấy làm gì?"
Giọng Minh Hòa hơi gắt, Từ Lâm Việt ngẩn ra, mở lời giải thích: "Thì cũng nên xin lỗi người ta chứ, cô ấy nói cũng rất đúng, hơn nữa bài đăng đó có lượng truy cập kha khá đấy, biết đâu lại là một cơ hội tốt."
"Anh nghĩ lần này cô ấy đến sẽ nói gì hay ho à?" Minh Hòa cắm chiếc bút bi trong tay trở lại ống đựng, đẩy cửa quầy: "Em thì thấy không đâu."
"Sao thiếu tự tin thế?"
"Đây không phải vấn đề tự tin hay không tự tin."
"Tối nay cậu có đến không?" Từ Lâm Việt hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!