Chương 19: làng cổ

Lưu Hạo sáng nay không dậy nổi, giờ này vẫn đang ngủ trong phòng.

Vu Miểu lau miệng, đứng dậy nói với Niên Tuế: "Chị, vậy em về lấy đồ trước nha, lát nữa mình gặp nhau thẳng ở cổng khách sạn."

"Ừm, chị vừa thấy bên kia hình như có bán bánh sandwich," Niên Tuế cầm ly nước soda lên, chỉ một hướng rồi nói: "Em lấy tí đồ ăn cho Lưu Hạo đi, đừng để đói giữa đường."

"Dạ, em đi xem sao."

"Cho tôi uống tí với." Minh Hòa vươn tay về phía cô.

Niên Tuế đặt ly xuống, không đưa: "Muốn uống thì tự đi mà rót."

Cháo bí đỏ cho nhiều đường quá, càng húp càng thấy ngấy cổ họng, Minh Hòa nói: "Tôi uống một hớp thôi, lười đi rót ly khác quá."

Niên Tuế liếc anh một cái, cuối cùng cũng chịu thua, cầm ly đưa qua: "Của anh đây, thiếu gia."

Chạm vào ly thấy lạnh, Minh Hòa thôi cười nữa, hỏi cô: "Cô uống đồ lạnh được rồi à? Vẫn còn uống thuốc không?"

"Đợt trước uống hết thì ngưng rồi, mẹ tôi nói "thuốc ba phần độc", bảo tôi không có vấn đề gì lớn thì thôi không uống nữa, dù sao bây giờ kinh nguyệt các thứ đều bình thường rồi."

Minh Hòa gật đầu: "Thế thì tốt."

Ly soda chanh thêm đá mát lạnh sảng khoái, anh uống hết phần còn lại.

"Tại sao Nghiêm Dương nói cậu ấy nợ anh một cô bạn gái… úi." Niên Tuế rút một tờ khăn giấy đưa đến khóe miệng Minh Hòa: "Có sao không?"

Ho khan hai tiếng, cuối cùng anh cũng đỡ hơn, nhíu mày hỏi Niên Tuế: "Tên đó nói với cô à?"

Lông mi Niên Tuế chớp chớp, "ừm" một tiếng.

Minh Hòa nhíu mày sâu hơn: "Hồi nào?"

"Anh đừng đánh trống lảng." Niên Tuế đặt tay lên bàn, nghiêng người về phía trước, đoán: "Cậu ấy từng cướp mất người yêu của anh à? Hai người từng theo đuổi cùng một cô gái hả?"

"Không có."

"Vậy sao nói gì mà nợ anh một cô?"

"Tên đó bị điên, nói linh tinh đó."

"Xí." Niên Tuế tựa lưng vào ghế: "Không nói thì thôi."

"Hai người có giao thiệp riêng à?" Giọng Minh Hòa trầm xuống cùng ánh mắt: "Tôi không hề biết đấy."

"Anh nghĩ có thể có không?" Niên Tuế hỏi lại anh: "Nếu lúc đó tôi quen biết bất kỳ ai bên cạnh anh, thì đã không phải điên cuồng tìm anh tới vậy rồi."

Minh Hòa ngước mắt lên, nhưng Niên Tuế không cho anh cơ hội nói tiếp.

"Miểu Miểu nói xe đến rồi, đi thôi." Cô đẩy ghế đứng dậy.

"Niên Tuế."

Người đàn ông trước mặt có vẻ ngoài quen thuộc, Niên Tuế nghĩ một lúc mới nhận ra đối phương là ai, mỉm cười đáp lại: "Hi."

"Đúng là cô rồi." Người đàn ông thản nhiên nhìn cô từ trên xuống dưới: "Bây giờ cô làm ở đâu? Đến đây công tác à?"

"Không phải." Niên Tuế nghiêng người tìm Minh Hòa, khoác tay anh nói với đối phương: "Tôi đi chơi với chồng tôi."

"Ồ ~ hạnh phúc quá, tôi ngưỡng mộ cô thật đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!