Người lớn luôn nói Nghiêm Dương là đứa trẻ hiểu chuyện sớm, chỉ là phương diện sớm đó khá đặc biệt.
Khi những đứa trẻ xung quanh vẫn còn say mê con quay, sưu tập thẻ hay Ultraman, thì Nghiêm Dương đã nhìn thấu bản chất của con người.
"Lúc em về thấy Dương Dương đang nắm tay một cô bé." Minh Phương Duệ vui vẻ chia sẻ với Minh Phương Ngọc. Trong mắt họ, hành động như vậy ở lứa tuổi này chỉ là thú vị, tình cảm trẻ con cũng trong sáng và đẹp đẽ. Tuy nhiên, chỉ cần vài năm nữa thôi, tính chất và thái độ sẽ hoàn toàn khác.
"Đó là bạn gái cậu ấy đó ạ." Minh Hòa ngước lên, nói với nhóm người lớn.
Minh Phương Duệ cười lớn hơn, xoa xoa má anh hỏi: "Con có hiểu "bạn gái" là gì không?"
"Dạ hiểu, bạn gái là hẹn hò."
Minh Phương Duệ và Minh Phương Ngọc nhìn nhau cười. Họ cười vì anh ngây thơ, cười vì anh ngô nghê chưa hiểu gì, nhưng họ cũng không nói cho anh biết đúng sai, cứ như thể họ nghĩ rằng rồi anh sẽ tự biết tình yêu là gì."Hello, waiter."
Chàng trai bên quầy bar cười rạng rỡ, Minh Hòa liếc nhìn ông chủ đang đứng ở cửa sau nhà bếp, hạ giọng hỏi: "Mày đến làm gì vậy?"
"Chăm sóc việc kinh doanh của mày đó chứ." Nghiêm Dương tiện tay cầm lấy thực đơn: "Món nào ngon?"
Minh Hòa lạnh lùng đáp: "Đây là chỗ uống rượu."
"Tao cũng uống được mà." Nghiêm Dương chỉ vào hình ảnh trên thực đơn: "Cho tao món này."
"Món này cái gì mà món này." Minh Hòa giật lấy thực đơn, nghiến răng tố cáo: "Tao không phải ông chủ, mày đến đây không làm tăng lương giờ của tao, chỉ làm tăng khối lượng công việc của tao thôi."
Nghiêm Dương làm lơ không đi, nói: "Kiểu gì cũng có khoai tây chiên chứ, cho tao một phần khoai tây chiên."
"Cách đây 300m có một tiệm McDonald"s, mày qua đó mà ăn."
"Ê, cẩn thận tao khiếu nại mày thái độ phục vụ tệ nha."
Minh Hòa hoàn toàn không sợ, còn chỉ cho cậu ấy một hướng: "Đi đi, ông Hàn Quốc kia là chủ đấy, mày đi khiếu nại liền đi."
Nghiêm Dương hừ một tiếng, quay lưng bỏ đi.
Vài ngày sau cậu ấy đến nữa, tay cầm chai bia, cười lộ ra hai chiếc răng khểnh.
"Evelyn muốn số điện thoại của mày, tao cho rồi nha."
"Cứ cho đi." Minh Hòa cúi đầu lau ly thủy tinh: "Nhân tiện nói với cô nàng là nhà tao đang nợ mấy triệu."
"Ê cái thằng này." Nghiêm Dương muốn nói lại thôi, xua tay nói: "Nhàm chán.""Table for how…"
Vừa ngước mắt lên bắt gặp khuôn mặt tươi cười quen thuộc đó, Minh Hòa kéo lại khóe môi, bất lực nói: "Sao mày đến nữa vậy?"
"Hôm nay tao có việc chính đáng."
Nghiêm Dương quay lại gọi nhóm người phía sau ngồi xuống, lần nào cậu ấy đến cũng rủ rê bạn bè, hôm nay lại có thêm vài gương mặt lạ.
"Thấy người kia không, cái người mặc áo sẫm màu á."
Minh Hòa gật đầu, hỏi: "Sao?"
"Thật ra theo vai vế tao phải gọi anh ấy là chú, chị của anh ấy là bạn với ba mẹ tao, nhưng anh ấy không lớn hơn tụi mình bao tuổi."
Minh Hòa nhắm mắt lại, thúc giục cậu ấy: "Có gì nói nhanh đi, để ông chủ thấy tao lơ là ở đây là bị trừ lương đó."
"Kệ ông đó đi." Nghiêm Dương thờ ơ nói: "Oppa đó có hiểu tiếng Trung đâu."
Minh Hòa mất kiên nhẫn: "Rốt cuộc mày muốn nói gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!