"Hai người đến khách sạn à? Bạn em đến đón em, có cần em đưa hai người đi không?"
"Được không thế?" Niên Tuế mừng rỡ trong lòng, hỏi cô gái: "Các em định đi đâu?"
"Tụi em định đi chợ đêm chơi trước."
"Vậy thì cũng đưa tụi chị đến đó đi nhé." Niên Tuế nói: "Các em tiện thế nào thì thế đấy."
Cô vội vàng đến sân bay, trong túi xách mang theo chỉ có điện thoại và thẻ phòng. Trước khi xuống xe, Niên Tuế tháo móc khóa túi xách mới mua ra tặng cho cô gái đó, không gọi là quà, coi như là một kỷ niệm nhỏ.
"Lúc em học cấp ba đã theo dõi chị, giờ em sắp học năm hai đại học rồi đó!" Cô gái thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, tay nắm chặt chiếc móc khóa quái vật nhỏ vẫy vẫy với cô, nói: "Niêm Niêm phải luôn vui vẻ nhé, và phải cập nhật bài viết hàng ngày đó nha!"
"Được." Niên Tuế cười gật đầu: "Bye bye."
Buổi tối ở thành phố du lịch vô cùng náo nhiệt, các cửa hàng dọc phố sáng rực đèn, xe máy điện trên đường chạy nhanh hơn cả gió.
"Đi vào bên trong này." Minh Hòa đổi chỗ đứng với cô, nói, "Tôi còn tưởng cô sẽ tặng bó hoa cho cô gái đó chứ."
Niên Tuế ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại: "Tại sao?"
Cô ôm chặt bó hoa đang kẹt ở khuỷu tay, rồi lại cúi đầu nói: "Đây là anh tặng tôi mà."
Minh Hòa nín thở nhìn sang bên cạnh, khóe miệng suýt nữa không kìm được.
"Ôi, quán chè thanh nhiệt kia đóng cửa sớm vậy nhỉ." Niên Tuế bĩu môi: "Đang định mua mang về."
"Quán nào?" Minh Hòa cúi người xuống.
Niên Tuế giơ điện thoại lên cao hơn một chút: "Cái này nè, nhiều người giới thiệu cho tôi lắm."
Bên cạnh chính là phố ẩm thực, Minh Hòa thấy một tiệm chè vẫn còn mở cửa, hỏi Niên Tuế: "Vậy đổi món khác ăn đi, cô muốn ăn xôi xoài không?"
"Thôi, chín giờ rồi."
"Vẫn còn sớm mà." Trước đây cô thường xuyên bận rộn đến giờ này mới ăn tối, huống hồ ở thành phố biển đầy sức sống này, chín giờ thế nào cũng không tính là muộn.
"Ngày mai phải chụp hình, không ăn đâu." Niên Tuế đột nhiên ngẩng mắt lên: "Anh ăn tối chưa? Có đói không?"
"Ăn rồi, không đói." Minh Hòa buông vali hành lý trong tay ra, "Để tôi đi mua, nếu cô không ăn thì mang về cho trợ lý cô."
Nói xong anh quay người bước lên cầu thang, Niên Tuế nhận lấy vali hành lý, hét vào bóng lưng Minh Hòa: "Mua hai phần nhé!"Bôn ba mệt nhọc cả ngày, trên đường về khách sạn, điều Niên Tuế lo lắng nhất vẫn xảy ra.
Vừa mở cửa xe ngửi thấy mùi khói thuốc nồng nặc cô đã thấy không ổn, mà trong xe lại còn bật điều hòa lạnh, khiến cô muốn mở cửa sổ hóng gió bên ngoài cũng không được.
Lại một cú phanh gấp nữa, Niên Tuế ôm ngực, cầm điện thoại liếc nhìn bản đồ, còn 1.7 km, không xa, cô chắc là có thể nhịn được.
"Há miệng ra."
Vừa nãy cô đã nghe thấy người bên cạnh sột soạt không biết đang làm gì, Niên Tuế ngửa ra sau, cảnh giác hỏi: "Cái gì thế?"
"Kẹo bạc hà." Minh Hòa bóc vỏ kẹo, mượn ánh sáng lóe lên từ đèn đường ngoài cửa sổ tìm thấy khuôn mặt cô rồi đưa đến bên miệng cô.
Thoang thoảng ngửi thấy mùi bạc hà mát lạnh, Niên Tuế mở miệng, dùng răng cắn lấy viên kẹo ngậm vào.
Cảm giác mát lạnh ngay lập tức tràn đầy khoang miệng, mũi thông thoáng hẳn, cô thả lỏng những ngón tay đang nắm chặt, khẽ thở dài.
Minh Hòa đang cúi đầu xem điện thoại, ánh sáng yếu ớt từ màn hình chiếu sáng khuôn mặt nghiêng của anh, Niên Tuế nhìn anh một lúc, dùng đầu lưỡi đẩy viên kẹo sang má, hỏi: "Anh đi xe thế này mà không bị say à?"
"Không say." Minh Hòa không ngẩng đầu, ngón tay thỉnh thoảng lại chạm vào màn hình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!