Chương 16: (Vô Đề)

"Chị ơi." Vu Miểu trong phòng khách gọi.

Niên Tuế đáp lại một tiếng, cất điện thoại rồi bước tới.

"Em và Lưu Hạo muốn gọi tí mì, chị thì sao?"

"Chị sao cũng được."

"Vậy em gọi ba tô nhé, tô của chị không cay phải không?"

"Ừm."

Ban ngày lúc vào hè dài, phải đến sáu bảy giờ tối trời mới có dấu hiệu tối đi.

Đúng như lời Lưu Hạo nói, tầng mây được phủ lên một lớp ánh sáng dịu nhẹ, mặt biển như được rắc đầy bụi vàng, ráng chiều ở đảo Thắng rực rỡ và mộng mơ.

Niên Tuế thay một chiếc áo khoác mỏng nhẹ, bên dưới mặc váy dài ghép mảnh, cổ đeo thêm một chiếc vòng chuỗi gốm sứ.

Gió biển ào ào, tóc cô cứ liên tục tạt vào mặt, cô đã chỉnh lại trên đường đi không biết bao nhiêu lần. Vu Miểu hỏi: "Có cần em tết tóc cho chị không?"

"Cứ xõa đi, xõa ra gió thổi nhìn mới đẹp." Lưu Hạo giơ máy ảnh lên trước mắt để đo sáng: "Chị cứ thoải mái cử động, cười thoải mái, có thể quay mặt sang bên cạnh nhìn về phía xa."

Niên Tuế vén tóc, theo hướng dẫn của cậu nhiếp ảnh thay đổi tư thế đi đi lại lại tại chỗ.

"Ok, giờ đừng cười nữa, mình cần tí buồn man mác rạng ngời."

Đã làm blogger gần ba năm, Niên Tuế đã khắc phục được chứng ngại ống kính, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tu luyện được cảm giác tin tưởng của một người mẫu chuyên nghiệp.

Cô nhịn được hai giây rồi vẫn không nhịn nổi bật cười, quay sang hét lên với người đứng đối diện ghềnh đá: "Buồn man mác rạng ngời là sao? Trừu tượng quá!"

"Là cái kiểu truyện thanh xuân đau thương đó chị." Lưu Hạo buông một tay ra, xoay xoay trên không: "Tình yêu khắc cốt ghi tâm có chưa? Chị nghĩ về người đó đi, ánh mắt sẽ có câu chuyện thôi."

Niên Tuế cúi thấp đầu, điều chỉnh biểu cảm rồi ngước mắt lên lại.

Tình yêu khắc cốt ghi tâm ư? Đã từng có chưa?

Thực ra, hàng dừa dưới ánh hoàng hôn cô đã từng thấy từ lâu, chỉ là khi đó không có tâm trí ngắm nhìn.

Câu chuyện yêu mà chưa yêu đó cũng không thể gọi là khắc cốt ghi tâm, nhưng cũng đủ khiến cô đau lòng.Gió biển dịu dàng, hoa tươi và bong bóng trải thành một lối đi nhỏ trên bãi cát.

Dưới nền trời xanh tím, cô gái nói "em đồng ý," anh chàng vui mừng đến rơi lệ, sau đó pháo hoa rực sáng, mọi người hò reo, phép màu hạnh phúc dường như đã được ứng nghiệm vào khoảnh khắc đó. Trên thế giới này thực sự tồn tại tình yêu lãng mạn như cổ tích hoàng tử và công chúa.

Màn cầu hôn thế kỷ gây chấn động làng giải trí này đây cũng là dự án cuối cùng Niên Tuế tham gia trước khi nghỉ việc.

"Cuối cùng cũng kết thúc rồi."

Niên Tuế ngẩng đầu khỏi điện thoại, hỏi: "Gì cơ?"

"Happy ending rồi đó." Đồng nghiệp nhìn đám đông náo nhiệt ở phía xa nói: "Chúng ta công thành lui thân… à không đúng, vẫn phải ở lại dọn dẹp hiện trường nữa chứ."

Đầu tiên là thiết kế phương án theo yêu cầu của khách hàng, sau đó sửa đi sửa lại theo ý tưởng của khách hàng, rồi giúp họ biến cảnh tượng trong tưởng tượng thành hiện thực, cuối cùng là chứng kiến một màn vui buồn không liên quan đến mình. Chờ đợi sau khoảnh khắc náo nhiệt và hân hoan đó là tự tay tháo dỡ mọi thứ đã được sắp đặt tỉ mỉ, nhìn chúng biến thành những tấm bìa vụn trong thùng rác.

Đó chính là công việc trước đây của Niên Tuế, lãng mạn không đủ, mệt nhọc có thừa.

"Không phải bà nói có việc phải đi trước sao?" Đồng nghiệp nhắc nhở cô: "Mau đi đi, ở đây cứ để tụi tui lo."

"Thế được rồi." Niên Tuế vỗ vai cô nàng kia: "Cảm ơn nhé, về mình mời mọi người ăn bữa thịnh soạn."

"Tuyệt." Đồng nghiệp nói: "Lần này phong bì của bà chắc chắn dày."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!