Chương 15: hòn đảo

Tiếng chuông cửa vang lên. Niên Tuế vừa định đứng dậy thì thấy Minh Hòa bước ra từ nhà bếp nên cô ngồi lại, hỏi: "Là đồ chuyển phát nhanh sao?"

"Cảm ơn." Minh Hòa nhận túi đồ từ tay nhân viên giao hàng, đóng cửa lại rồi nói với Niên Tuế: "Là trà sữa, cô không gọi đồ lạnh đấy chứ?"

"Hả? Tôi đâu có gọi trà sữa đâu." Niên Tuế chống tay lên bàn trà, đứng dậy khỏi tấm thảm: "Giao nhầm à?"

Minh Hòa liếc nhìn hóa đơn, địa chỉ giao hàng đúng là nhà cô, nhưng tên người nhận lại ghi là "cô Vu": "Ai gọi cho cô vậy?"

"À, là trợ lý của tôi." Niên Tuế cầm điện thoại lên, tìm tên Vu Miểu trong danh bạ: "Chắc là con bé đó điền sai địa chỉ rồi, bé đó hay thế lắm."

Cuộc gọi được kết nối, cô "ai da" một tiếng, giả vờ ngạc nhiên: "Đây là ly trà sữa xoài hạt lựu béo size tiêu chuẩn, ít đường, đá tiêu chuẩn của ai đây? Sao lại chạy đến nhà chị rồi?"

Minh Hòa khẽ cong môi cười, quay lại bếp tiếp tục nấu ăn.

"Hi hi hi." Vu Miểu cười ở đầu dây bên kia: "Hèn chi, nhân viên giao hàng bảo đã giao rồi mà em tìm quanh cửa không thấy."

Niên Tuế hỏi cô nàng: "Em qua lấy hay chị mang qua cho?"

"Em qua, em qua lấy! Em qua liền đây!"

Vu Miểu sống gần đó, đi bộ chỉ mất khoảng bảy tám phút.

"Cơm sắp xong rồi." Minh Hòa cất tiếng gọi từ trong bếp: "Cô hỏi xem trợ lý của cô ăn chưa? Thêm đôi đũa nữa."

"Chắc con bé sắp đến rồi." Vừa dứt lời, Niên Tuế đã nghe thấy tiếng mở khóa cửa.

Vu Miểu vịn khung cửa thay giày, vừa bước vào vừa kêu lên: "Thơm quá trời, chị tự nấu cơm hả?"

Niên Tuế trả lời: "Không phải chị."

Cửa bếp mở, thoáng thấy bóng dáng một người đàn ông bên trong, Vu Miểu hiểu ra. Cô nàng hừ một tiếng, đi đến đối diện bàn trà và quỳ bệt xuống.

"Còn nói là bình thường sẽ không qua cơ." Cô bé đập tay xuống bàn, dí sát vào Niên Tuế vạch trần cô: "Rõ ràng là dính* chồng nên tới thường xuyên thì có!"

*: ở đây vừa trêu Niên Tuế là dính chồng vừa cũng có thể là nickname "chồng Niêm".

Hai chữ đó là do các chị em trong nhóm fan đặt cho, Niên Tuế thấy không hay lắm nhưng cũng khá dễ thương nên đành mặc kệ mấy chị em gọi luôn.

"Đâu có thường xuyên đâu." Niên Tuế cúi đầu, trốn sau màn hình máy tính: "Chỉ là trùng hợp bị em bắt gặp thôi."

Minh Hòa bưng một đĩa rau muống xào ra khỏi bếp. Anh đeo tạp dề ngang hông, trông hệt một người đàn ông của gia đình. Vu Miểu ngẩng đầu cười với anh, chào hỏi: "Chào anh rể ạ."

"Em ăn cơm chưa?" Minh Hòa hỏi cô nàng: "Vừa hay ăn chung luôn."

"Cô bé nó chắc chắn chưa ăn đâu." Niên Tuế nói: "Vừa mới ngủ dậy đúng không?"

Vu Miểu gật đầu, lắc lắc hai tay vui vẻ: "Xem ra em không điền sai địa chỉ rồi, ké được một bữa cơm."

"Tới đây." Niên Tuế gập máy tính trước mặt lại: "Ăn cơm."

Vu Miểu đi vào bếp rửa tay bên bồn nước, ngửi thấy trong không khí có mùi vị đắng đắng là lạ. Cô bé hỏi hai người kia: "Có gì bị khét ạ?"

Trên bếp vẫn còn đang hầm thuốc Đông y của Niên Tuế. Minh Hòa nói với cô nàng: "Chắc là mùi thuốc đó."

"Chị đi khám Đông y hả?" Vu Miểu rũ nước trên tay, rút một tờ khăn giấy lau.

"Ừm, sáng vừa đi xong."

"Thế nào ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!