Chương 14: về nhà

"Hình như sắp đến lượt con rồi?" Minh Hòa nhếch môi cười với bà cụ tốt bụng, rồi kéo cánh tay Niên Tuế đi.

"Không phải bà ơi." Niên Tuế mở tờ giấy lấy số thứ tự trong lòng bàn tay ra kiểm tra số: "Phải đến lượt sau nữa mới là con ạ."

"Cô." Minh Hòa quay người đứng thẳng lại, ánh nắng chan hòa chiếu xuống hành lang, phơi mặt anh hơi đỏ lên: "Dù gì cũng là người của công chúng, chú ý ăn nói một chút được không?"

Niên Tuế không hài lòng với giọng điệu dạy dỗ của anh, cô hỏi ngược lại: "Thế chẳng lẽ tôi nói sai à?"

Tai Minh Hòa đỏ bừng: "Thì cô cũng không thể nói thẳng ra thế chứ."

"Ồ, anh thì không bận tâm." Niên Tuế công kích anh: "Anh rộng lượng, anh lương thiện, anh bằng lòng làm cha của đứa trẻ. Còn tôi bị hại danh tiếng thì đi tìm ai mà kêu?"

Vừa quay đầu lại, cô thấy ông chú ngồi trên ghế dài công cộng đối diện đang nhìn hai người họ với vẻ mặt phức tạp. Niên Tuế nghiêng người, rũ tóc che mặt mình lại.

Minh Hòa thở dài một tiếng, bước sang phải một bước che chắn trước mặt cô. Chắc chắn mấy cô chú, ông bà ở đây hôm nay về sẽ có chuyện để mà buôn đây.

"Thôi được rồi, anh nói đúng." Niên Tuế rụt người lại phía sau anh, lầm bầm: "Cái miệng này của tôi đúng là nên chú ý hơn một chút."

Quang ảnh trên nền gạch men trắng biến ảo theo bước chân của người đi qua đi lại. Minh Hòa cúi mắt nhìn xuống, nói: "Vậy thì video "Niêm Lại Gặp Rắc Rối Ở Đâu Nữa Rồi"

" của cô phải kết thúc rồi."

"Ối chà." Niên Tuế nhón chân, nghiêng đầu nhìn qua vai anh: "Xem video của tôi không ít lần đấy nhỉ? Cái này cũng biết luôn."

Minh Hòa nâng tầm mắt lên: "Tôi, tôi lướt qua, nên, nên bấm vào xem thử."

Một câu nói mà lắp ba lắp bắp, Niên Tuế lại nhích đầu tới gần hơn: "Tôi chỉ muốn hỏi anh một chuyện, hôm đó sao anh biết Thẩm Chí Phàm ở nhà tôi? Có phải anh xem livestream của tôi không?"

"Tôi…"

"Số 17."

Niên Tuế đứng thẳng lại, giơ tay lên đáp: "Có."

Minh Hòa thả lỏng lưng, khẽ thở ra một hơi.

Thời gian thăm khám ngắn hơn cô tưởng, không lâu sau Niên Tuế đã bước ra.

"Thế nào rồi?" Minh Hòa hỏi cô: "Bác sĩ nói gì?"

"Nói tôi bị can uất khí trệ, tỳ vị cũng không được tốt lắm." Niên Tuế ôm bụng dưới. Ban đầu cô không thấy có chỗ nào đặc biệt khó chịu, nhưng bị bác lương y già bên trong nói một hồi, giờ cô lại thấy chỗ nào cũng không ổn.

"Để tôi xem." Minh Hòa nhận đơn thuốc từ tay cô.

"Vậy đây cũng là vấn đề về cảm xúc rồi." Minh Hòa càng xem càng nhíu mày chặt hơn, anh hỏi Niên Tuế: "Hay chúng ta đi bệnh viện kiểm tra thêm một lần nữa xem sao?"

"Không cần đâu." Niên Tuế lộ vẻ khó xử: "Bác sĩ bảo tôi cứ uống thuốc trước là được, chắc không nghiêm trọng đến thế đâu."

"Rất nhiều vấn đề đều tích tụ theo thời gian, cô đừng nghĩ mình còn trẻ mà lơ là. Cơ thể là của cô, cô nhất định phải chú trọng."

Thấy Minh Hòa phản ứng mạnh như vậy, Niên Tuế trái lại không còn căng thẳng nữa, cô đáp: "Không sao thật, gần đây tôi thấy đỡ hơn nhiều rồi, có lẽ là do thời gian trước áp lực quá nặng, chuyện phiền lòng quá nhiều thôi."

Minh Hòa vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, dặn dò cô: "Nếu vẫn thấy chỗ nào không khỏe, nhất định phải đi bệnh viện kiểm tra."

"Ừm, biết rồi."

Trong phòng khám có thể sắc thuốc hộ, nhưng phải đợi vài tiếng đồng hồ, mà Chử Mộng cũng nói tự mình sắc thì hiệu quả sẽ tốt hơn.

"Tôi phải đi mua một cái nồi đất." Lấy thuốc xong Niên Tuế nói với Minh Hòa: "Trong nhà không có đồ để sắc thuốc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!