"Hai người cộng lại đã 60 rồi đó." Nghiêm Dương khẽ bĩu môi, ánh mắt xem thường: "Đâu phải 16 nữa, đi làm mấy chuyện người lớn nên làm được không vậy?"
"26 cộng 26 bằng 52 được chưa?" Minh Hòa vừa cuốn dây gai quanh chiếc vòng tròn kết bằng cành cây, vừa phản bác: "Lấy đâu ra 60 vậy?"
"Mày cũng biết mày 26 tuổi rồi à?" Nghiêm Dương nhắc nhở anh: "Đàn ông qua 25 tuổi là càng ngày càng không dùng được đấy, biết quý trọng thời gian đi."
Nói xong cậu ấy lại xoa cằm nhìn Minh Hòa, "xì" một tiếng hỏi: "Ê, mày xài lần nào chưa vậy?"
Minh Hòa cầm ngay ống đựng bút trên bàn ném về phía cậu ấy.
Có vẻ Niên Tuế rất hứng thú với chiếc chuông gió trước cửa tiệm anh, lần nào đến cô cũng nhìn chăm chú rất lâu, Minh Hòa nói nếu cô thích thì anh có thể làm một cái tặng cô, nhưng cô đã từ chối.
"Anh có tặng tôi cũng không có chỗ mà treo, chuông gió không tiện treo trong nhà lắm, hồi bé tôi cũng có một cái, đẹp lắm, xâu bằng vỏ sò, nhưng khoảng thời gian đó tôi cứ bệnh suốt, người lớn bảo cái đó thu hút âm khí, nên vứt đi rồi."
"Thế à." Minh Hòa nói: "Vậy thôi vậy."
Chuông gió không thể tặng, nhưng anh không muốn cứ thế bỏ qua.
Truyền thuyết nói rằng lưới bắt giấc mơ có thể lọc bỏ ác mộng, bảo vệ con người ngủ ngon mỗi đêm, đây là lần đầu tiên Minh Hòa làm món này, làm thì không khó, cái khó là làm sao vừa bắt được giấc mơ lại vừa bắt được trái tim người ta.
"Mày nói xem nên treo viên pha lê này hay là ngọc trai?"
Ánh mắt Nghiêm Dương di chuyển qua lại giữa hai bàn tay anh, "chậc" nửa ngày rồi hỏi ngược lại Minh Hòa: "Có khác gì nhau đâu?"
"Đương nhiên là có rồi." Trên bàn bày la liệt dụng cụ và nguyên liệu anh thu thập được, chỉ riêng cách quấn dây Minh Hòa đã sửa đi sửa lại mấy lần, làm một món thủ công nhỏ thôi mà suýt nữa tạo ra tinh thần của thợ thủ công.
"Vậy ngọc trai đi." Nghiêm Dương chỉ tay một cái.
Minh Hòa nhíu mày, giơ viên pha lê ở tay phải lên hỏi: "Nhưng mày không thấy pha lê hợp hơn sao?"
"…Mày đã nghĩ kỹ rồi còn hỏi tao làm gì?" Nghiêm Dương ôm con chó nhỏ dưới chân vào lòng, Nghiêm Cương và Dương Phàm đi du lịch, trước khi đi đã giao phó con trai út cho con trai cả, còn viết gần hai trang giấy những điều cần lưu ý, dặn dò cậu ấy nhất định phải chăm sóc tốt cho em trai. Nghiêm Dương nhìn mà đau cả đầu, lập tức quyết định đưa chó đến chỗ Minh Hòa gửi nuôi.
"Sao nó cứ dụi vào người tao thế nhỉ?" Nghiêm Dương hỏi: "Đói à?"
"Sáng mày dắt nó đi dạo chưa?"
"Chưa."
Minh Hòa xâu những hạt thủy tinh trong suốt vào sợi dây mảnh, vừa ngẩng đầu lên thì Nghiêm Dương vẫn đang đứng đó ôm chó.
"Đi đi." Anh gọi: "Đừng để nó ị trong nhà tao."
"À ừ."
Trứng Tròn không biết trốn đi đâu, Nghiêm Dương rướn cổ tìm khắp nơi, hỏi Minh Hòa: "Mèo đâu? Có cần tao dắt đi dạo luôn không?"
"Mèo không cần dắt, tụi nó tự đi vệ sinh."
"Vãi chưởng." Nghiêm Dương vuốt đầu con chó: "Mày xem người ta thông minh chưa kìa, đồ chó ngốc."
"Mày đi vòng quanh bãi cỏ ấy." Minh Hòa lớn tiếng dặn dò: "Giữ dây cẩn thận nhé."
Cánh chính đóng lại một tiếng, tiếng bước chân của mèo con không hề có tiếng động, nhưng anh dường như cảm ứng được, ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt tròn xoe, đầy lông lá đó thì giãn mày cười.
"Mày ra rồi à?" Minh Hòa bế Trứng Tròn lên đùi, mèo con đặt hai chân trước lên cổ tay anh, nghiêng đầu áp vào mu bàn tay anh. Minh Hòa một tay gãi cằm cho nó, giơ lưới bắt giấc mơ đã thành hình trong tay, hỏi mèo: "Đẹp không? Mày nói xem cô ấy có thích không?"
Mèo con thoải mái nheo mắt lại, trong cổ họng phát ra tiếng "gr gr" khe khẽ.
Cuối thu trời lạnh cóng, hôm nay có nắng nên cũng khá ấm áp, ánh nắng xuyên qua cành khô lá úa, thành phố buổi chiều sáng sủa yên bình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!