Chương 11: xông vào

[Có ở Góc Phố không?]

Minh Hòa mở khóa màn hình, nhắn lại: Không có đó.

Thời tiết nắng ráo, mặt trời làm lá cây trở nên trong suốt.   

Ô cửa kính sát đất cao hai tầng này là do Minh Phương Duệ đặc biệt thiết kế khi sửa sang cửa hàng, trong hình dung của ông ấy, ánh sáng và bóng râm lốm đốm, khiến những đồ nội thất này được phủ thêm một lớp màu ấm áp.   

Nhưng rõ ràng lúc đó ông ấy không hề tính đến việc người ngồi trong văn phòng này vào mùa hè sẽ nóng rát đến mức nào. Lưng Minh Hòa bị mặt trời hun đốt, đối diện là gió lạnh từ máy lạnh đứng thổi tới. Hai hôm trước, anh còn bị Minh Phương Duệ sắp xếp đi Gia Định đặt một lô hàng, nhà xưởng vừa ồn ào vừa bụi bặm. Sáng nay thức dậy Minh Hòa đã thấy họng khó chịu, giờ đầu lại càng đau hơn.

Anh ho khan một tiếng, day nhẹ yết hầu, ngón tay đan xen nhau gõ nhịp trên mặt bàn.   

Chờ nửa phút, người bên kia màn hình không gửi thêm bất kỳ tin nhắn nào nữa, Minh Hòa không thể chờ được.   

"Con ra ngoài một lát đây." Anh vừa gõ tin nhắn vừa nhanh chóng bước xuống cầu thang.   

"Đi đâu đấy?" Minh Phương Duệ trong văn phòng hỏi vọng ra.   

"Có việc."

Lúc này đã kết thúc bữa trưa, nhà hàng vắng tanh lạnh lẽo.   

Minh Hòa đảo mắt nhìn quanh một lượt, không thấy người muốn gặp. Khung chat WeChat vẫn dừng ở câu "sắp tới" mà anh gửi hai mươi phút trước, Niên Tuế vẫn chưa trả lời anh.   

"Ý gì đây?" Anh bắt đầu nghi ngờ chính mình, có phải anh đã hiểu sai rồi không?

Nhân viên trong quán gọi "ông chủ", Minh Hòa nhét điện thoại vào túi, gật đầu nhẹ.   

Hôm nay hai ông chủ không nói sẽ đến đây, lúc Minh Hòa bước vào, cậu nhân viên đang dựa vào quầy lướt video ngắn. Chàng trai chột dạ, cười hềnh hệch hỏi: "Sao vậy ạ? Có việc gì ạ?"

"Không có gì, cậu cứ làm việc của cậu, tôi tiện đường ghé qua xem thôi." Trời nóng nực, Minh Hòa đi đến tủ lạnh lấy một chai nước.

Tiếng chuông gió lẫn vào tiếng ồn trắng của thành phố lúc ban trưa, anh cũng không biết khoảnh khắc đó là nhận được loại cảm ứng hay chỉ thị nào mà quay đầu lại.   

Tầm mắt khẽ chạm nhau, Minh Hòa đang cầm chai nước, nhìn khuôn mặt quen thuộc ấy, yết hầu anh nhấp nhô nuốt hớp nước đá trong miệng.

Trên mạng nói những người không thích ra ngoài, không thích giao tiếp xã hội chỉ có thể trông chờ một tình yêu theo kiểu cướp nhà xông vào.   

Đây có được tính không? Anh nghĩ.   

Mỗi lần anh tưởng câu chuyện đã đến hồi kết, Niên Tuế luôn lại đẩy cánh cửa đó ra, dùng một cách đơn giản và trực tiếp nhất xông vào thế giới của anh, nói cho anh biết rằng là "chưa xong đâu".

— "Tạ ơn trời đất, chỗ anh chưa đóng cửa."   

Người phụ nữ đẩy cửa bước vào, nhắm mắt ôm ngực, mái tóc dài buộc túm lại một cách lộn xộn, khoác một chiếc áo khoác dài màu sẫm, bó hoa hồng đỏ trong vòng tay cô rực rỡ chói mắt, tạo ra cho Minh Hòa một cú sốc thị giác không hề nhỏ.   

"Tôi bao hết chỗ này được không?" Cô chắp hai tay lại: "Làm ơn đi, tôi đang cần gấp."   

Mãi một lúc, Minh Hòa vẫn đứng như khúc gỗ nhìn cô, cho đến khi cô hỏi lại lần nữa: "Được không?"   

"Được, được chứ."

"Cái này bỏ vào tủ lạnh trước." Cô đưa hộp bánh kem cho anh, rồi hỏi: "Quán có đồ trang trí không? Bong bóng các thứ ấy?"   

"Có." Minh Hòa gật đầu: "Đồ còn lại của khách tổ chức sinh nhật trước đó."   

"Tuyệt quá!" Cô cởi áo khoác ngoài, bên trong là bộ đồ ngủ flannel màu trắng, trông thoải mái và ấm áp, túi áo còn có hình con thỏ.

Minh Hòa cúi đầu, mím môi che đi nụ cười nơi khóe miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!