Trời ấm áp gió hây hây, vạn vật xao động.
Nơi đầu góc rẽ có một cửa tiệm mới khai trương, bên trong khung cửa kính sát đất ấm cúng và tinh tế, đã lâu rồi nơi này mới nhộn nhịp đến thế.
Chiếc điện thoại trong túi rung lên liên tục, Niên Tuế đổi túi đựng máy tính sang tay trái, vết đỏ nổi cộm do quai túi hằn lên lòng bàn tay ngứa ran, cô cố gắng cọ xát mạnh vào gấu áo.
"Alo." Mới vừa rời khỏi công ty năm phút thì trợ lý đã gọi đến, cứ nghĩ là mình để quên thứ gì đó, Niên Tuế vừa đáp lời vừa quay người đi ngược lại.
"Chị, có một tin xấu."
Niên Tuế dừng bước, hỏi: "Gì vậy?"
Mùa hè sắp đến, mặt trời lúc bốn, năm giờ chiều hẵng còn chói chang đến lóa mắt.
"Lý do là gì?"
"Lộc Lộc không nói với em, không lẽ bên công ty chưa nói chuyện xong à? Không thể nào chứ?" Trợ lý hỏi cô: "Chị lên xe chưa?"
"Chưa lên." Niên Tuế ngước lên nhìn xung quanh, "Vừa đi đến chỗ ngã tư đường thôi."
"Vậy chị có muốn lên gặp sếp Thẩm nói chuyện không? Hay để em đi tìm Lộc Lộc hỏi cho rõ."
"Không cần đâu."
Dòng xe trên đường tấp nập như dệt cửi, Niên Tuế giải thích: "Ngày lễ nhiều xe, chị sợ kẹt đường."
"Dạ rồi, vậy chị đừng buồn quá nha chị."
Khóe miệng Niên Tuế giật giật: "Không buồn, có gì đâu mà buồn."
Cúp điện thoại, cô cất nụ cười đi, khẽ thở dài một tiếng.
Trời sắp gần chạng vạng, cơn gió mang đến một khúc âm thanh leng keng leng keng trong trẻo, tai Niên Tuế thính lia theo, ngay khoảnh khắc ghé mắt nhìn lên, cô cũng tìm thấy nguồn phát ra âm thanh đó.
Những lát chanh sấy khô được xâu bằng dây mảnh làm thành chuông gió, gió xuân chầm chậm lướt, những ống thủy tinh khẽ chạm vào lớp vỏ cầu bên ngoài phát ra từng hồi âm thanh, mảnh giấy ghi chú ở dưới cùng đang xoay tròn, hình như có viết chữ "Cát".
Niên Tuế bước thêm hai bước về phía trước, không hiểu những chiếc chuông gió này được treo lên từ lúc nào.
Có lẽ vì cô đã đứng nhìn quá lâu, một nhân viên phục vụ ở cửa tiệm chạy vội đến, nở nụ cười nhiệt tình chào hỏi cô: "Xin chào, quý khách dùng bữa ạ?"
"Không ạ." Niên Tuế xua tay.
Nhân viên phục vụ vẫn nhiệt tình: "Hôm nay là ngày cuối cùng chúng tôi chạy thử, mùng sáu chính thức khai trương, có thời gian mời chị ghé lại thưởng thức nhé!"
Niên Tuế đáp lại bằng một nụ cười.
Đi được vài bước, cô vẫn không kìm được ngoái lại nhìn, rồi lại vội vàng giấu đi ánh mắt khi chạm phải ánh nhìn của bạn phục vụ vừa nãy.
Hai năm trở lại đây, trong thành phố xuất hiện những nhà hàng bistro gắn mác ẩm thực kết hợp mọc lên như măng mọc sau mưa, không gian thì tinh tế, giá cả thì tiểu tư sản, quảng bá thì rầm rộ khắp nơi, còn hương vị thì ngàn lần như một.
…Vẫn là kiểu dở tệ ngàn lần như một.
Hai hôm trước, Niên Tuế đã ghé qua nhà hàng mới có tên "Góc Phố" này nằm ở ngã rẽ, xếp hàng bốn mươi phút mới được vào cửa đã đành, ngồi xuống nửa tiếng sau mới lên đĩa cánh gà nướng sả đầu tiên, sờ vào đĩa vẫn còn ấm, gọi phục vụ thêm nước thì quay đầu đi mất tăm. Mùi vị món ăn thì cũng tàm tạm, được coi là có tâm trong số các nhà hàng cùng kiểu, nhưng mà so sánh với giá trị đồng tiền thì đúng thấp, tóm lại trải nghiệm dùng bữa cực kỳ tệ, khiến cô tức mình phải đăng hẳn một bài viết trên Weibo để chê bai.
Bài đăng hôm đó có lượng chuyển tiếp, bình luận và lượt thích lên đến hơn vạn, người hưởng ứng đông đảo, còn đạt số liệu tốt hơn cả những video thường ngày của cô, xem ra thiên hạ đã chịu đựng những "bữa ăn đẹp đẽ" nhưng không thiết thực này quá lâu rồi.
Luôn cảm thấy có một ánh mắt đang đổ sau lưng mình, Niên Tuế ưỡn thẳng lưng, thầm cầu nguyện bác tài xế mau đến đây.
Những người làm blogger như các cô có một điểm bất lợi là nói gì, làm gì cũng đều mang tính danh xưng, e rằng bạn phục vụ kia đã nhận ra cô rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!