Chương 34: Câu Em Nói Lúc Trước Đã Ứng Nghiệm Trước Thời Hạn Rồi

Bùi Lộ vốn không phải là người ưa tính toán, ghi thù lại càng không, nhưng không biết tại sao khi nghe Mục Vãn Vãn nói như vậy, anh lại theo phản xạ mà thốt ra một câu như thế.

Anh đầu hàng trước: "... Về rồi nói."

Thế này là tương đương với đồng ý rồi, Mục Vãn Vãn hài lòng ngồi xuống, tất cả lọt hết vào ánh mắt kinh ngạc của anh Dương.

Anh Dương quét mắt qua lại giữa hai người, rốt cuộc vẫn là không nói gì cả, ngồi vào chỗ của mình.

Xe chạy đến một quán ăn, Mục Vãn Vãn vừa xuống xe đã nhìn thấy ngay cái biển hiệu rõ to—— Vịt Quay Bắc Kinh.

Tấm hình bên cạnh được chụp quá đẹp, Mục Vãn Vãn không kìm được mà liếm môi.

"Vịt quay của chỗ này ngon lắm," tiểu Bánh Bao xuống xe, anh ta mặc còn dày hơn cả Mục Vãn Vãn, cả người trông như một quả bóng bầu dục, "lần tụ tập nào bọn anh cũng đến đây."

Mục Vãn Vãn gật gật đầu.

"Hửm? Đi thôi." tiểu Bánh Bao và Hổ ca mỗi người một bên bá vai Mộc Đầu đi đằng trước, thấy cô không đi theo thì nghi hoặc quay đầu lại thúc giục.

Mục Vãn Vãn quay lại nhìn phía sau, Bùi Lộ vì bận nghe điện thoại nên xuống chậm hơn mọi người, giờ mới ra khỏi xe.

Anh Dương cũng đang đợi anh, thấy anh xuống rồi, khoát tay với Mục Vãn Vãn, "bọn em vào trước đi."

Mục Vãn Vãn đáp lại một tiếng "dạ", rồi theo sau ba người đằng trước đi vào trong quán.

Đúng như tiểu Bánh Bao nói, bọn cô vừa bước vào, bà chủ đang tính toán sổ sách chỗ quầy tiếp tân chạy ra đón ngay.

"Ơ? Sao đến mà không báo trước với cô một tiếng!"

Hổ ca: "anh Dương không đặt chỗ trước à? Vậy có còn chỗ không cô?"

"Vẫn còn," bà chủ tươi cười nhìn người ở phía sau họ, "ối chà, mới qua tết mà đứa nào đã có bạn gái rồi thế này? Xinh xắn quá."

"Không phải ạ," không đợi mấy ông anh kia lên tiếng, Mục Vãn Vãn đã tự giới thiệu trước, "cháu chào cô, cháu là đồng đội mới của các anh ấy."

"Đồng đội mới? Cũng chơi game sao?" bà chủ hơi sững người.

Mục Vãn Vãn: "Dạ."

"Vậy thì cô bé, cháu đúng là... đáng nể thật đấy," bà chủ khoát tay, "hôm nay cô khuyến mãi cho các cháu một phần màn thầu chiên với hấp*."

Tiểu Bánh Bao cười hì hì: "Hê hê, cảm ơn bà chủ."

Phục vụ dẫn bọn cô vào một phòng bao nhỏ.

Bùi Lộ và anh Dương cũng nhanh chóng đi vào, tiểu Bánh Bao đưa thực đơn cho Mục Vãn Vãn: "Em xem đi, muốn ăn gì?"

"Em không chọn đâu, các anh gọi gì em ăn nấy là được rồi," Mục Vãn Vãn đáp, "bữa này em mời, mọi người cứ gọi thoải mái."

Anh Dương: "Không sao đâu, thành viên trong đội tụ tập ăn uống đều được nhà tài trợ chi trả cho hết mà."

Mục Vãn Vãn khẽ nhướng mày. Cô vẫn luôn rất tò mò, nhà tài trợ của TS rốt cuộc là ai?

Nhà tài trợ của các câu lạc bộ khác đều rất dễ nhận biết—— Đồng phục thi đấu của đội đều có in logo của nhà tài trợ, trên vai áo của MA, logo của nhà tài trợ đã phủ gần như kín mít luôn rồi, buồn cười nhất là của HSS, cầu vai có thêu tên của một tiệm tạp hóa nhỏ.

Còn trên đồng phục của TS thì lại chẳng có gì cả, độc một màu đen xám.

Nhưng trên thiết bị game của bọn cô thì lại có một LOGO lạ.

Mặc dù băn khoăn trong lòng, nhưng cô vẫn đáp lại rất nhanh: "Đừng, lần này để em trả, mới vào đội, gì thì gì cũng phải thể hiện chút thành ý chứ, với lại thức ăn ở đây cũng không đắt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!