Chương 15: Là Ai Chọc Giận Hỗ Trợ Papa Thế Này

"Tán, tán tỉnh gì chứ?" Bùi Lộ giật thót, "tôi mới chỉ chơi cùng cô ấy vài ván game thôi."

Nhưng tiểu Bánh Bao thì lại trưng ra cái dáng vẻ "tôi không nghe tôi không nghe": "Mỗi lần rủ cậu đấu đôi, cậu đều bảo muốn đánh rank Hàn! Thế mà vừa về lại rank trong nước đã chơi cùng Wanan nhiều ván vậy rồi, cậu nói xem, có phải là thấy sắc quên bạn không!"

"Là dạo gần đây anh Dương bảo tôi về đánh rank trong nước nên tôi mới về."

Tiểu Bánh Bao rốt cuộc cũng hạ thấp giọng: "Phải rồi, tôi quên hỏi, sao tự nhiên anh Dương lại bảo cậu về đánh rank trong nước vậy? Trước đây chẳng phải luôn không cấm cản cậu sao."

Trần Hòa đi từ trên lầu xuống, Bùi Lộ khẽ nhếch miệng: "Không có gì, anh ấy chỉ nhắc vậy thôi, đúng lúc tôi cũng muốn về, thế nên anh Dương đưa acc cho tôi."

"Nào, tiểu Lộ," Trần Hòa nói, "chúng ta làm một ván, luyện cảm giác."

Tiểu Bánh Bao: "Tiểu Lộ đang đấu với tôi."

"Cậu thì thôi khỏi đi, đừng khiến tiểu Lộ vừa về lại rank trong nước đã phải quỳ chung với cậu," Trần Hòa ngồi vào ghế gaming, mở LOL, vừa nhìn thấy khung trò chuyện nhảy ra thì lập tức đổi ý, "tiểu Lộ, để lần sau nha, Miêu Miêu bảo tôi đấu với cô ấy vài ván."

Bùi Lộ vốn đã không định sẽ đấu đôi với Trần Hòa, nghe thấy câu này, cũng chỉ nhàn nhạt mà ừm một tiếng, tiếp tục điều khiển Nautilus trong tay mình.

Ván game này đương nhiên là bên anh thua rồi.

Hai chứ "Thất Bại" to đùng màu đỏ xuất hiện trên màn hình, Trần Hòa liếc nhìn, cười: "Thấy chưa, tôi nói rồi mà, đấu với Bánh Bao rớt điểm là cái chắc."

Bùi Lộ: "Là lỗi do tôi."

Anh đúng thật là có nương tay chút ít.

Anh vừa nhìn qua bình luận, đám anti đó chửi người lời lẽ thực sự rất quá đáng, anh không dám tưởng tượng nếu Mục Vãn Vãn mà thua thì sẽ bị chửi thảm cỡ nào nữa.

Nhưng cho dù anh không nhường thì ván này cơ hội thắng của bên anh cũng chẳng là bao—— Ngoại trừ tiểu Bánh Bao ở đường giữa, hai đường còn lại đều nát bét, còn chưa tới giữa trận, đường trên của bọn anh đã thua người ta hai cấp, rừng cũng bị người đi rừng bên kia kiểm soát hoàn toàn.

Nếu như anh ở đường dưới mà sinh chuyện, rừng của đối phương trăm lần gank trăm lần trúng.

Thoát khỏi trang số liệu thống kê, khung trò chuyện nhảy ra.

{Vương Tử Ưu Sầu: anh là hàng thật đó hả?}

Có phải anh đã diễn lố rồi không? Gà đến mức không giống hàng thật?

{TS. Luu: Ừm.}

Bình luận rất xôm, Mục Vãn Vãn đọc từng cái một, đều đang suy đoán mối quan hệ giữa cô và Bùi Lộ.

"Các bạn đừng nói bậy, tôi và Lu thần chỉ là mối quan hệ bạn bè trong game thôi." Ngay cả bạn bè còn chưa phải nữa là.

[Không tin, cô vừa stream Lu đã đến đấu đôi với cô, rồi cái pha ở sông ban nãy nữa...]

[Lu thần của bọn mày sao gà thế? Cả một ván chả Q trúng streamer được một lần nào, còn chơi game làm gì, về nhà lo học hành cho đàng hoàng đi!]

[Lúc Lu thần thi đấu một hỗ trợ điều khiển nhịp độ của cả trận sao chả thấy mày nói gì? Một trận rank đấu không tốt cái bu vào chửi?]

Hầu như đều đang bàn tán về Bùi Lộ.

Mục Vãn Vãn chấp nhận lời mời kết bạn trong game của tiểu Bánh Bao, liếc mắt nhìn bình luận, nhìn phát phiền, dứt khoát nghỉ stream luôn, sau khi chào Bùi Lộ xong thì tắt game.

"Chơi thêm được một ván rồi off?" Lâm Cửu ngồi trên giường cô xem phim Hàn, thấy cô đi qua, chừa ra một chỗ, "Cái stream thêm giờ này của cậu cũng keo kiệt quá đấy."

"Đám người đó cứ chửi Bùi Lộ mãi, ứ stream nữa."

Lâm Cửu khó hiểu: "Bọn đó chửi Bùi Lộ chứ có chửi cậu đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!