Chương 141: Từ Hạo X Lâm Cửu

Hiện trường trận chung kết thế giới, khi TS giành được chiến thắng, Lâm Cửu ngồi bên dưới khóc như mưa, khóc công khai không che đậy giấu giếm gì, Từ Hạo quay sang nhìn thấy được cả hàm răng trắng của cô.

"Tướng khóc của cô cũng xấu quá rồi đấy." anh ta nhìn mấy lần liền sau đó mới lên tiếng.

"..." Lâm Cửu khịt mũi, "kệ tôi."

Vừa khéo đến lúc rời khỏi hội trường, cô nói xong thì đứng dậy, ôm túi xách vào lòng, chen vào đoàn người di chuyển ra phía ngoài.

Thời tiết ở Hàn giờ vẫn còn rất nóng nực, ngồi cả một ngày, tâm trạng lại còn kích động, rất nhiều người lúc này đều mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

Nhưng Lâm Cửu không nằm trong số đó, trên gương mặt cô ngoại trừ nước mắt thì không còn gì khác, trông cực kì trong trẻo. Tất nhiên cũng có nguyên nhân khác—— hôm nay cô ăn mặc vô cùng mát mẻ.

Bên trên là áo hai dây bó sát người, phía dưới là một chiếc short siêu ngắn, dưới cùng là một đôi giày thể thao màu đen, phô trọn dáng người và làn da của cô.

Từ Hạo càng nhìn càng thấy khó chịu, sau khi phát hiện người bên cạnh lại tiếp tục nhìn cô, anh bước thẳng lên trước, đứng đằng sau người cô, chặn lại ánh mắt của những kẻ khác.

Vì đang chen chúc nên mới đầu Lâm Cửu cũng không hay biết gì, mãi cho đến khi cô bất ngờ dừng bước, người phía sau va vào cô khiến cô nhoài người về trước loạng choạng mất vài bước chân, cô mới ngớ ra.

"... Anh cố ý đúng không?" cô quay đầu lại, híp mắt hỏi.

Nhìn đôi mắt lóng lánh nước của cô, Từ Hạo mãi một lúc sau mới chậm rãi đáp: "Tại cô tự dưng dừng lại."

Lâm Cửu không tính toán với anh ta, đứng vào khoảng trống, lấy điện thoại ra, lạch cạch gõ chữ.

Từ Hạo vô tình nhìn thấy ảnh đại diện trong khung trò chuyện, là Mục Vãn Vãn.

"Cô không vào hậu trường à?" anh ta hỏi.

"Không, đông người như thế, vào chỉ tổ rối thêm... với lại vào đó cũng không dễ, phải để cậu ấy ra đón tôi mới vào được." vậy thôi đợi về nước rồi cô ăn mừng với Vãn Vãn sau cho lành.

Gửi xong tin nhắn chúc mừng, cô lau sạch nước mắt, đột nhiên giơ tay vỗ vỗ vai anh ta, "anh cũng đừng buồn quá làm gì, tại Vãn Vãn cũng mạnh quá mà."

Từ Hạo cười xùy một tiếng: "Cô biết cách an ủi người khác thật đấy."

Lâm Cửu còn định nói gì đó nhưng khi nhìn thấy đoàn người đi qua đi lại xung quanh, lại nuốt lời định nói trở về: "Vậy tôi đi trước nha."

Đi được vài bước, cô quay đầu lại: "Sao anh còn đi theo tôi nữa?"

Cô nhìn ra phía sau, mấy thành viên của MA vẫn còn đang ngồi tại chỗ, dùng ánh mắt thích thú tò mò nhìn bọn cô, bắt gặp cái nhìn của cô, tất cả đều quay ngay mặt đi chỗ khác.

Từ Hạo nói: "Tiễn cô về."

"Khỏi, khách sạn chỗ tôi ở cách đây có hai con đường thôi."

Anh ta không nói thêm gì nữa, thò tay cầm lấy hết toàn bộ bảng đèn cổ vũ trong tay cô, sải bước đi về phía lối ra của hội trường.

Lâm Cửu quay lại vẫy tay chào các thành viên MA lại đang nhìn về phía này, dùng khẩu hình miệng nói tạm biệt, sau đó nhanh chóng đuổi theo Từ Hạo.

"Shark, giận?" ở một phía khác, Park Jae Joon nhìn theo bóng lưng của họ, bỗng nhiên hỏi một câu.

Xiao lắc đầu, họ bị loại lâu vậy rồi, anh Hạo cho dù có giận thì giờ cũng đã nguôi rồi.

"Thế tại sao, không ngồi cùng chúng ta?"

Xiao không trả lời mà lại hỏi ngược lại: "Cậu thấy chị Lâm Cửu xinh không?"

"Xinh." Park Jae Joon thành thật đáp.

"Có xinh hơn mấy chị gái Hàn Quốc các cậu không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!