Yến tiệc diễn ra được một nửa, Vệ Liêu Nguyên vội vàng chạy đến.
Vị Vệ tướng quân vốn luôn quân áo chỉnh tề, hiếm hoi để lộ một mảng da nhỏ trước ngực.
Trên xương quai xanh có một vết đỏ nhỏ.
Là dấu vết đêm qua hắn xông vào Hạ phủ, bị ta cắn.
Ánh mắt bọn ta giao nhau trong không trung.
Hắn lén lút nháy mắt với ta, mang đầy vẻ được cưng chiều mà làm tới.
…
Ta làm như không có chuyện gì mà dời mắt đi.
Ta và Vệ Liêu Nguyên trước mặt người khác vẫn giữ vẻ xa lạ.
Hắn giả vờ vô ý đi đến bên cạnh ta, bàn tay giấu trong tay áo lén lút móc tay ta.
Ta đột nhiên có kh*** c*m giấu giếm bí mật.
Một lát sau, hắn lén kéo ta ra sau hòn non bộ.
Hắn ôm hờ ta, ngửi khắp nơi, như một con chó vào mùa xuân.
"A đệ lòng ngứa ngáy khó nhịn, mong tỷ tỷ kiềm chế một chút."
Không lâu sau, bên ngoài đột nhiên có người đến.
Một giọng nữ quen thuộc hỏi, giọng nói có vẻ vội vàng: "Thuốc này thực sự có hiệu quả?"
Ta nhìn qua lỗ hổng của hòn non bộ.
Lại là Đài Hoa.
Nữ tử kia ta từng gặp hai lần.
Là vị tiểu thiếp thứ mười tám của một vị quan nào đó.
Ta mơ hồ nhớ, nữ tử kia hình như không phải là nữ nhi của nhà trong sạch.
Nữ tử kia nhét lọ sứ nhỏ vào tay Đài Hoa, nói: "Phu nhân cứ yên tâm, thuốc này đảm bảo khiến phu quân của ngài say mê ngài không dứt!"
Đài Hoa lườm nữ tử kia một cái, nữ tử kia vội vàng bịt miệng.
Hai người vội vã rời đi.
Ta quay đầu lại, liền thấy ánh mắt hả hê của Vệ Liêu Nguyên.
Hắn ý vị sâu xa nói: "Tạ Diễn hóa ra không được."
Ta lại cảm thấy không nhất thiết phải như vậy.
Theo ta được biết, Tạ gia có nha hoàn chuyên dạy chuyện phòng the.
Năm đó ta là vị hôn thê của Tạ Diễn, biết sơ qua về chuyện này.
Nếu Tạ Diễn không được, những năm này sẽ không thể không có chút tin tức nào truyền ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!