Chương 4: (Vô Đề)

Khoảnh khắc tiếp theo, tên đầu lĩnh đạo tặc ngã xuống đất.

Ta ngoái đầu nhìn lại xa xa, chạm mắt với người đứng trên cây.

Bóng xanh theo gió lay động, tóc đen bay phấp phới.

Là một thiếu niên tướng quân đang giương cung.

Quan binh ngoài chùa ùa vào, bọn đạo tặc đã bị chế ngự hết.

Thiếu niên tướng quân bước về phía ta.

Giữa lông mày hắn là vẻ sắc bén lạnh lùng không hợp với tuổi, mang theo chút hung hăng.

"Tiểu thư Hạ gia?"

Thì ra hắn đã nghe thấy.

Khi ta nghĩ hắn sẽ khen ta vài câu, hắn nói:

"Lòng nhân từ quá mức."

"Có dũng nhưng không có mưu, hành động của kẻ thất phu!"

Ta véo nhẹ cây kim dài giấu trong tay áo, hồi tưởng lại các huyệt đạo trên người tên đạo tặc, chỉ mỉm cười nói:

"Đa tạ tướng quân đã ra tay cứu giúp."

Hắn nghẹn lời, dường như không có gì để nói với ta.

Lúc này, tiểu ni cô thút thít đến tìm ta nói lời cảm ơn.

Quay đầu lại, thiếu niên tướng quân đã đi xa.

Đó là lần đầu tiên ta nghĩ, ta đã gặp Vệ Liêu Nguyên.

Và lần gặp lại, là nửa tháng sau.

Sau chuyện đạo tặc, ngày tháng của ta dễ thở hơn nhiều.

Sau này ta mới biết, tiểu ni cô kia là nữ nhi ruột của lão ni cô.

Chỉ là chùa nhỏ thị phi nhiều, ta vẫn cần nương tựa vào một chỗ dựa lớn.

Nhờ Vệ Liêu Nguyên đã nói với ta vài câu hôm đó, ta liền mượn cớ dùng lá cờ lớn này của hắn.

"Đúng vậy, Vệ Liêu Nguyên là đệ đệ của ta."

Đây cũng không tính là nói dối.

Ta đã thức trắng đêm, rà soát mạng lưới quan hệ ở kinh thành.

Hạ gia và Vệ gia không có quan hệ thân thích.

Nhưng tính ngược lên hai đời, Vệ gia và Tạ gia có thông gia, Vệ Liêu Nguyên coi như là chất nhi của Tạ Diễn.

Ta và Tạ Diễn từng có hôn ước, tương đương với nửa thẩm thẩm của Vệ Liêu Nguyên.

Nửa thẩm thẩm, bằng một tỷ tỷ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!