Từ nhỏ, ta đã biết, sau này ta sẽ gả cho Tạ Diễn.
Đó là một tờ hôn ước, do mẫu thân ta cầu xin trước khi qua đời.
Là chiếc ô cuối cùng bà dùng để che chở cho ta.
Giả như phụ thân ta sau này có tái hôn, kế mẫu có thiên vị huynh đệ tỷ muội khác, ta vẫn có chỗ dựa để yên ổn lập thân.
Tạ Diễn ưa thích nữ tử hoạt bát phóng khoáng.
Thế là ta học cưỡi ngựa bắn cung, bàn tay chai sạn, chân ngã trẹo, một giọt nước mắt cũng không rơi.
Tạ Diễn vốn bị thể hàn.
Ta bèn nghiên cứu y thư, tìm kiếm những loại thuốc quý hiếm ngàn vàng khó cầu, lại ngày ngày cầu phúc cho hắn ta.
Kể từ năm ta mười hai tuổi, năm nào cũng có Tạ Diễn bầu bạn.
Thưởng xuân, hái sen, ngắm cúc, xem tuyết.
Vẫn giữ lấy lễ, nhưng chưa bao giờ vắng mặt.
Nói một câu thanh mai trúc mã, cũng không quá lời.
Không chỉ ta, tất cả mọi người xung quanh đều nghĩ bọn ta là một đôi trời đất tạo thành.
Đã là chuyện sớm muộn gì cũng thành thân.
Ta mặc kệ tình cảm của mình dành cho Tạ Diễn ngày một sâu đậm.
Cho đến năm ta mười tám tuổi.
Kế muội nhỏ hơn ta ba tuổi đã được hứa gả, kế mẫu bắt đầu lẩm bẩm sao Tạ Diễn vẫn chưa đến dạm hỏi.
Thức ăn hạ nhân mang đến ngày càng qua loa, kế mẫu ngày nào cũng châm chọc ta vài câu, phụ thân thì mặt nặng mày nhẹ, không nói lời nào.
Ngày tháng tốt đẹp trước đây ta có được nhờ Tạ Diễn, nhanh chóng chấm dứt.
Ta suy nghĩ nhiều ngày, cuối cùng sai người gửi cho Tạ Diễn một cành hoa diên vĩ.
Cùng ngày hôm đó, cành diên vĩ đó đã quay lại trên bậu cửa sổ của ta.
Đóa hoa héo úa, cành nhánh ủ rũ.
Dưới cành hoa, đè lên chiếc khăn tay ta từng thêu mấy chục lần, đã tặng cho hắn ta từ rất lâu.
Lòng ta bỗng chốc chìm xuống, nhưng ta vẫn không hiểu, vì lẽ gì.
Cho đến khi —
Chuyện đại công tử Tạ gia yêu một tỳ nữ nhà mình lan truyền khắp kinh thành.
Nha hoàn đó, tên là Đài Hoa.
Nghe đến đây, đầu óc ta choáng váng một trận.
…
Đài hoa tuy nhỏ bé như hạt gạo, cũng học đòi nở rộ như mẫu đơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!