Xe của Cố Duẫn cũng phô trương y hệt như anh.
Chiếc xe thể thao này là màu đỏ nổi bật, trên thân xe có chi tiết thiết kế rất đặc biệt, giống một con quái thú đang giương nanh múa vuốt, trên mặt còn viết hàng chữ "Ông đây là thiên hạ đệ nhất".
Trịnh Tây Tây kéo cửa xe quái thú ra ngồi vào trong đó, thắt đai an toàn, Cố Duẫn giẫm mạnh chân ga, chiếc xe xông thẳng ra ngoài, vứt những chiếc xe khác ở tít đằng sau.
Trịnh Tây Tây kéo khóa cặp sách của mình ra, lấy một cái bùa bình an từ bên trong đó buộc lên trước xe.
Cố Duẫn hơi liếc mắt sang nhìn thoáng qua.
"Bùa bình an, đáp lễ cho mèo chiêu tài."
Trịnh Tây Tây dừng lại một chút, sau đó bổ sung: "Cái này là do tôi tự làm."
Một câu "Xấu quá" đã vọt lên tới miệng, lại bị Cố đại thiếu gia nuốt vào trong.
Thôi, anh đột phát lương tâm không đả kích cô nữa vậy.
Trịnh Tây Tây cũng không chịu buông tha cho anh, cô duỗi tay khảy khảy cái bùa bình an, hỏi: "Có phải là đẹp lắm không?"
Đây là một cái bùa bình an bình thường sao? Không phải.
Đây là cái bùa bình an đã tiêu tốn hơn một trăm của cô, còn có hai viên phỉ thúy dùng để điểm xuyết
- là Nữu Hỗ Lộc bùa bình an. Đảo qua đảo lại mấy cái, còn có thể ngửi thấy hương vị tiền tài đang toát ra từ đó.
"Ừ." Cố Duẫn nhắm mắt lại, nói ra lời trái với lương tâm.
Lúc này Trịnh Tây Tây mới vui vẻ, cong môi cười: "... Anh cũng rất biết nhìn hàng nha."
Cố Duẫn: "..."
Bọn họ hẹn nhau ăn cơm ở Thất Vị Hiên, Trần Minh Viễn đã đến trước, đặt xong xuôi phòng riêng rồi chờ mọi người đến.
Vốn dĩ cậu ta cho rằng người tới chỉ có mấy người Đỗ Phong mà thôi, không ngờ lúc cửa phòng riêng bị đẩy ra, cậu ta lại nhìn thấy Cố Duẫn mang theo một em gái đi vào.
Trần Minh Viễn vốn đang ngồi bắt chéo chân dựa vào trên ghế chơi game, bởi vì quá mức khiếp sợ cho nên suýt nữa ngã từ trên ghế xuống.
"Cố Duẫn, cô ấy... Vị này, giới thiệu chút đi?"
Trần Minh Viễn đảo mắt nhìn cả người Trịnh Tây Tây từ trên xuống dưới, hiển nhiên là đã hiểu sai.
Hôm nay Trịnh Tây Tây trang điểm, một khuôn mặt xinh đẹp không gì sánh được, lại mặc một cái váy dài tươi mát, đứng cạnh bên Cố Duẫn giống như là một cặp trai tài gái sắc vậy.
Cố Duẫn từ trước tới nay lúc nào cũng để mắt trên đỉnh đầu, hiện tại đột nhiên mang theo một em gái xinh đẹp như vậy đến đây, cho nên không thể trách Trần Minh Viễn lại kinh ngạc như vậy.
Có điều, em gái này thoạt nhìn có vẻ hơi trẻ con, căng lắm cũng chỉ tầm mười bảy mười tám tuổi, Cố Duẫn làm như vậy là muốn trâu già gặm cỏ non hả.
Cố Duẫn đi tới vỗ một cái lên đầu cậu ta: "Bỏ ngay cái ánh mắt đáng khinh đó đi, đây là em gái của tôi."
Đánh người xong, Cố Duẫn lại cầm lấy tờ gọi món trên bàn đưa cho Trịnh Tây Tây: "Muốn ăn cái gì có thì gọi trước đi, để phòng bếp đi làm."
"Được." Trịnh Tây Tây cầm lấy tờ gọi món, cô không kén ăn, cũng không đặc biệt thích ăn món nào cả, cho nên tích bừa hai món phía trên.
Cố Duẫn nhìn hai dấu tích đáng thương lẻ loi, tiện tay tích hết một loạt đồ ăn phía sau, rồi đưa tờ gọi món cho người phục vụ.
Trần Minh Viễn vẫn luôn đứng cạnh bên nhìn, chọc chọc Cố Duẫn một cái: "Từ lúc nào cậu có thêm một em gái nữa vậy, sao tôi lại không biết thế."
Nghĩ đến mấy chuyện loạn cào cào của nhà họ Cố, Trần Minh Viễn xoa xoa đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!