Chương 6: (Vô Đề)

Không thể không nói, ba anh chàng đẹp trai đứng cùng nhau thực sự quá bắt mắt.

Trịnh Hoài rất điển trai, tính tình lại dịu dàng, Đỗ Phong cao gần 1,9 mét, nếu còn ở trường sẽ khiến người ta nhớ đến đội trưởng đội bóng rổ, Từ Hưng Châu toát lên vẻ lạc quan, ba người họ đều có khí chất riêng của mình.

Trịnh Tây Tây chụp được một lúc, nhưng đã vô cùng hài lòng.

Đỗ Phong thì tức đến thổ huyết.

Rõ ràng anh ta có ý nhờ Trịnh Tây Tây giúp mình hái nho, nhưng cuối cùng chỉ lưu lại lịch sử video đen tối của mình.

Không biết vì sao, luôn cảm thấy cô em gái này lòng dạ quá đen tối, có thể so với Cố Duẫn.

Trịnh Tây Tây chụp ảnh một lúc rồi quay đi tìm nước uống.

Đỗ Phong quay đầu lại, phát hiện Từ Hưng Châu đang nhìn chằm chằm sau lưng của Trịnh Tây Tây, anh ta lấy cánh tay đụng vào em họ của mình: "Cậu nhìn trúng người ta rồi sao?"

Từ Hưng Châu quay đầu lại cười.

Hắn ta liếc nhìn về phía Trịnh Hoài, đến gần anh họ của mình thì thầm: "Anh không cảm thấy Trịnh Tây Tây rất đẹp sao?"

Trong thời gian huấn luyện quân sự, hắn ta đã gặp qua Trịnh Tây Tây.

Hắn ta và Trịnh Tây Tây đều là sinh viên năm nhất của Đại học Văn, hắn ta học chuyên ngành quản trị kinh doanh, còn Trịnh Tây Tây học khoa Vật lý, trong cùng một khuôn viên.

Kỳ Huấn luyện quân sự rất nắng, nhưng Trịnh Tây Tây lại trắng hơn những người khác vài tông, như thể cô không bị rám nắng. Khi ấy, cô đang cùng một số người ngồi ở bên bồn hoa, vừa nói chuyện vừa lấy nón quạt, động tác không phải tao nhã gì, nhưng khi cô làm trông rất xinh đẹp, giống như tiên nữ vậy.

Lúc đó hắn ta đã có chút cảm nắng cô, nhưng hắn ta lại không thể tìm thấy bất kỳ cơ hội nào để đến gần Trịnh Tây Tây.

Hôm qua khi nghe mẹ mình nhắc đến nhà họ Trịnh, nghe đến cái tên Trịnh Tây Tây, hắn ta vẫn cảm thấy hai người chỉ là trùng tên với nhau thôi, nhưng đến cả trường và chuyên ngành học cũng giống nhau, lúc này hắn ta mới biết đúng là cô.

Cho nên, khi nghe Đỗ Phong nói rằng sẽ đến nhà họ Trịnh để hái nho, hắn ta ngay lập tức muốn đi theo.

Suy nghĩ một chút, Đỗ Phong liền hiểu ra mấu chốt: "Cậu vì cô ấy mà tới đây đúng không?"

"Ừm, em quyết định theo đuổi cô ấy." Từ Hưng Châu nói.

"Thật lòng?" Đỗ Phong hỏi.

Từ Hưng Châu cười nói: "Em có khi nào mà không nghiêm túc đâu."

Đỗ Phong lắc đầu, em họ này của mình cái gì cũng giỏi, nhưng chỉ có người yêu là thay đổi quá thường xuyên, chưa yêu ai quá hai tháng.

Anh ta nhắc nhở: "Dù sao cũng là em gái của bạn mình, cậu đừng làm gì quá đáng."

"Biết rồi. "

Đỗ Phong không nói gì thêm nữa.

Với tình hình hiện tại của Trịnh Tây Tây, chọn Từ Hưng Châu làm người yêu thực ra cũng là một lựa chọn phù hợp nhất.

Trịnh Tây Tây lớn lên ở nông thôn, mọi người vì nể mặt nhà họ Trịnh, trước mặt thường sẽ không nói gì, nhưng thực ra trong lòng mọi người lại coi thường cô.

Những người khác hay nói sau lưng cô "Nhà họ Trịnh, cái người lớn lên ở nông thôn" với một chút khinh thường và không thèm đếm xỉa đến.

Mặc dù Trịnh Tây Tây đã được đón về nhà họ Trịnh, nhưng cô vẫn bị cả giới này gạt ra bên ngoài.

Nếu cô thực sự yêu nhau với Từ Hưng Châu, những thứ khác thì không nói, ít nhất thì Từ Hưng Châu có thể làm cho cô hòa nhập vào cái giới này và thoát khỏi tình huống ngượng ngùng như hiện tại.

Huống chi, điều kiện của Từ Hưng Châu rất tốt, ở bên cạnh hắn ta thì cô sẽ không chịu thiệt thòi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!