Tằng Ngữ nói như vậy đều là có chứng cứ cả.
Mẫu người sáng sủa ấm áp, tràn đầy năng lượng tích cực như Từ Hưng Châu, tư văn nho nhã như Kỷ Lai, còn có đàn anh hình mẫu học bá của khoa vật lý bọn họ nữa, có ai không phải là tuyển thủ nổi danh của trường đại học Văn cơ chứ. Trịnh Tây Tây tuy có mắt nhưng lại không hề "cảm lạnh" với những anh chàng đẹp trai ấy.
Tằng Ngữ chưa từng yêu đương gì, đối với mấy anh chàng đẹp trai này cũng không phải là thật lòng thật ý yêu thích nhưng tán thưởng thì vẫn có thể. Ngay cả khi cô ấy không có tâm tư gì với Kỷ Lai thì trái tim của cô ấy vẫn không thể khống chế được mà đập nhanh thêm vài giây khi anh ấy đi ngang qua cô ấy vừa nãy.
Trịnh Tây Tây thì lại đúng là đang nhìn cây bắp cải, hoàn toàn không có cái loại phản ứng hóa học như thế, cũng chỉ có những khi cô ở bên Cố Duẫn mới biểu lộ ra một mặt thiếu nữ thẹn thùng e lệ.
Tằng Ngữ vốn dĩ chỉ là tùy tiện nói đại một câu vậy thôi, kết quả càng nghĩ lại càng cảm thấy có lý.
Cô ấy nhìn Trịnh Tây Tây bằng một ánh mắt hận rèn sắt không thành thép, vươn tay lên vỗ vào đầu Trịnh Tây Tây một cái: "Cậu tự suy nghĩ cho cẩn thận đi."
Nếu như cô ấy có điều kiện tốt như Trịnh Tây Tây, bên cạnh lại có một anh chàng đẹp trai ngút trời như Cố Duẫn thì cô ấy đã đẩy ngã người ta từ lâu rồi.
Trịnh Tây Tây cũng không có phản bác. Nếu như là trước khi gặp Cố Duẫn thì có lẽ cô sẽ thực sự tán thưởng mẫu đàn ông giống như Kỷ Lai, trò chuyện hợp ý, chí hướng hợp nhau, còn biết chăm sóc cảm xúc của người khác một cách âm thầm, ở bên nhau cũng rất thoải mái.
Thế nhưng, sự xuất hiện của Kỷ Lai cũng làm cho cô biết rõ rằng, trong quãng thời gian dài mà cô có thể nghĩ tới, thậm chí có thể là cả đời này, ngoại trừ Cố Duẫn, cô sẽ không thể nào yêu thích bất kỳ ai khác nữa rồi.
Thời gian cứ thế dần dần trôi đi trong những ngày trầm lắng như thế này.
Trịnh Tây Tây vẫn giữ được tần số cuộc gọi với Cố Duẫn như cũ. Cô sẽ kể lại cho anh nghe những điều thú vị đã xảy ra trong cuộc sống của mình, còn anh sẽ nói về chuyện gì đó ở bên kia. Những lúc không có gì có thể nói thì hai người cứ để điện thoại, Cố Duẫn làm việc, Trịnh Tây Tây làm bài tập về nhà, rồi trước khi Trịnh Tây Tây đi tắm rửa, cô lại nhắc nhở Cố Duẫn ở bên ấy đi ăn trưa.
Cô vẫn giống như trước kia, giữ vai trò như một người em gái, chỉ vào những lúc Cố Duẫn nhìn không thấy, trong những đêm tối tĩnh mịch, cô lại nghĩ đến những tâm sự của mình, rồi mặc cho trái tim của mình bị những thứ cảm xúc vừa chua chát lại vừa ngọt ngào bao phủ. Hôm sau thức dậy, cô lại dồn nén những tâm sự đó xuống tận đáy lòng, bắt đầu chuyên tâm vào cuộc sống bận rộn của một ngày mới.
Sau đó, kỳ nghỉ hè đã đến.
Cố Duẫn gọi điện hỏi xem Trịnh Tây Tây có muốn qua đó nghỉ hè hay không.
Vào những ngày đó, Trịnh Tây Tây vừa khéo đang lựa quà sinh nhật cho Cố Duẫn, cô không muốn tặng đồ rẻ tiền cho anh nên đã đi đến một trung tâm thương mại bán đồ đắt muốn cắt cổ ở gần dinh thự Dục Minh để mua quà sinh nhật.
Tại một cửa hàng bán đồ trang sức, cô nhìn trúng một cặp khuy cài tay áo. Đôi khuy cài tay áo đó có màu đen, xung quanh có một vòng hoa văn, không biết là dùng chất liệu gì, làm cho người ta có cảm giác bí ẩn và kín đáo. Trịnh Tây Tây nhìn qua giá của nó một cái, không phải là cái giá mà hiện tại cô có thể gánh vác được, thế nhưng, tầm nhìn lại không thể cưỡng lại được mà bay qua đó, vẫn luôn có cảm giác nếu đôi khuy cài tay áo này mà ở trên người Cố Duẫn thì sẽ rất đẹp mắt.
Vừa hay cơ sở đào tạo bán thời gian của cô đã gửi tin nhắn tới, với hy vọng trong kỳ nghỉ hè này, cô sẽ tiếp tục đến giúp đỡ, hơn nữa họ còn sẵn sàng tăng lương cho cô. Học sinh đến học thêm vào kỳ nghỉ hè càng thêm nhiều hơn. Đây là thời điểm bận rộn nhất của các cơ sở đào tạo, Trịnh Tây Tây là sinh viên trường đại học Văn, đã vậy lại còn giảng dạy rất giỏi, có nhiều học sinh đều là vì Trịnh Tây mà tới, hoàn toàn là một tấm biển hiệu sống.
Trịnh Tây Tây tính toán một lúc, nếu như tháng tám cô mới qua chỗ Cố Duẫn, cộng thêm một tháng rưỡi nghỉ hè, tiền vé máy bay và tiền quà tặng đã tiết kiệm được kha khá rồi, có thể mua luôn cặp khuy cài tay áo này, do đó, sau khi do dự, cô đã đồng ý.
Vì thế, khi Cố Duẫn hỏi xem cô có muốn qua bên đó đi chơi hay không, Trịnh Tây Tây, người một lòng nghĩ tới việc sẽ làm cho anh phải bất ngờ vào tháng tám, khó xử mà nói rằng có một hạng mục ở trường mà cô muốn tham gia rồi khéo léo từ chối Cố Duẫn.
Cố Duẫn không ngờ tới rằng Trịnh Tây Tây sẽ từ chối, cho nên khó tránh khỏi có chút mất mát. Sau khi chuyện này bị Tề Thịnh biết được, gã đứng ngoài xem náo nhiệt không sợ to chuyện, nói: "Em gái tầm tuổi này là hay có mới nới cũ lắm đấy, theo tôi thấy thì miếng thịt khô lâu năm là cậu đây đã hết hạn sử dụng từ lâu rồi."
Cố Duẫn: "Cậu lượn đi cho nước nó trong. Mau cút đi tăng ca cho tôi!"
Tề Thịnh: "..."
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Trịnh Tây Tây làm việc bán thời gian tại cơ sở đào tạo đến cuối tháng bảy, sau khi tính lương xong, cô đã mua được món quà mà mình ghi khắc trong lòng như mong muốn. Sau khi thu dọn hành lý của mình một cách đơn giản, Trịnh Tây Tây đã không thông báo cho Cố Duẫn mà dựa theo địa chỉ mình biết, một mình lên máy bay.
Đây là lần thứ hai Trịnh Tây Tây ra nước ngoài, so với lần trước, lần này cô trở nên quen đường thuận lối hơn, tuy nhiên, tâm trạng thật lâu không có bình tĩnh lại được cũng thể hiện rõ sự hồi hộp của cô.
Cô đã chuẩn bị trong suốt cả một học kỳ chỉ bởi vì cuộc gặp gỡ lần này với Cố Duẫn. Nhưng cô lại cảm thấy tràn đầy động lực khi nghĩ đến dáng vẻ vui mừng và ngạc nhiên của Cố Duẫn khi nhìn thấy mình.
Vé Trịnh Tây Tây mua là hạng phổ thông, chỉ có một chỗ ngồi nhỏ xíu để cô co chân, chuyến bay kéo dài mười bốn tiếng đồng hồ làm cho cả cơ thể Trịnh Tây Tây cảm thấy cứng đờ.
Điều kiện ở khoang phổ thông không được tốt cho lắm, cô ngồi cạnh hai vợ chồng mang theo con nhỏ. Đứa bé ấy quấy khóc từ lúc lên máy bay đến giờ, Trịnh Tây Tây ngồi bên cạnh thường xuyên bị ảnh hưởng tới. Cả hai vợ chồng đều sứt đầu mẻ trán, chỉ có thể cười cười tỏ ý xin lỗi với Trịnh Tây Tây.
Trịnh Tây Tây lắc đầu tỏ ý không sao, thế nhưng, cũng bởi vì nguyên nhân là đứa trẻ này mà suốt mười bốn tiếng đồng hồ, cô hầu như không ngủ được, huyệt thái dương đau nhức vô cùng.
Bốn giờ chiều giờ địa phương, máy bay đã đã hạ cánh tại thành phố T đúng giờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!