Chương 4: Anh đẹp anh có lý

Trịnh Tây Tây luôn cảm thấy anh đang giễu cợt mình.

Lúc này, đương nhiên Trịnh Tây Tây không thể nhận thua.

Cô quay người lại đối diện với anh, cong môi lên: "Anh đang bắt chuyện với tôi sao?"

Trịnh Tây Tây cười rồi nói: "Vậy tôi không thể không đánh giá một chút, cách bắt chuyện của anh quá cố ý cứng nhắc rồi, không được tự nhiên lắm."

Cố Duẫn cứ như nghe thấy một chuyện gì đó rất nực cười, dựa vào ghế cười một hồi lâu, sau khi cười xong thì sáp đến gần cô, đôi mắt câu hồn: "Vậy anh cũng dạy em một chút."

"Người có dáng vẻ đẹp trai như anh, bắt chuyện không cần tự nhiên, càng cố ý thì đối phương càng vui."

Khoảng cách quá gần, Trịnh Tây Tây không thoải mái lùi về sau, miễn cưỡng ổn định lại: "Ồ? Sao tôi lại không cảm thấy vui."

"Bởi vì em không bộc lộ ra." Cố Duẫn nói một cách chắc chắn: "Đang lén vui mừng."

Trịnh Tây Tây: "..."

Được rồi.

Cho anh 9,9 điểm.

0,1 điểm bị trừ, đương nhiên là do quá tự luyến.

Trịnh Tây Tây nhìn sang bên cạnh.

Anh nhắm mắt dựa vào ghế, trong tai cắm tai nghe của cô, dáng vẻ trông rất thoải mái.

Anh rất cao, đôi chân dài dường như không có chỗ để đặt chân, mặc áo sơ mi trắng, cổ áo mở ra hai nút, có thể nhìn thấy xương quai xanh, cho dù nhắm mắt lại, thì biểu cảm trên mặt cũng giống hệt như giọng điệu anh nói, mang theo vài phần thờ ơ.

Nếu muốn tìm nguyên mẫu của công tử nhà giàu, thì có lẽ cũng có dáng vẻ giống anh.

Cố Duẫn về nước chưa được bao lâu, ở nhà điều chỉnh sự chênh lệch múi giờ mấy ngày, hôm nay cuối cùng cũng tranh thủ ra ngoài tặng đặc sản mình mang về cho trưởng bối. Vốn định sau khi tặng xong thì rời đi, kết quả lại nghe nói hôm qua Trịnh Tây Tây đã bị đưa về.

Gần đây Trịnh Tây Tây đang đứng ở đầu sóng ngọn gió của cuộc bàn tán, Cố đại thiếu gia cũng có chút tò mò, nên đã tới.

Anh hơi buồn ngủ, lại phát hiện chỗ Trịnh Tây Tây tìm được đúng là không tồi, ánh nắng ấm áp, được một cái cây lớn che khuất, rơi lên người một cách lười biếng, còn có gió, thật sự rất thoải mái, anh ngồi xuống bên cạnh cô, nhân tiện hóng gió một chút.

Trịnh Tây Tây là một người không thích phá vỡ nhịp điệu của mình bởi vì người khác.

Cô vốn định nán lại đây đến tám giờ năm mươi, sau đó đi tìm Lý bá, bây giờ bên cạnh có thêm một người, cô cũng không muốn phá vỡ kế hoạch nán lại đến tám giờ năm mươi của mình chỉ bởi vì anh.

Hơn nữa đối phương yên lặng ở bên cạnh, ngoại trừ lúc bắt đầu nói chuyện hơi khó chịu, thì cũng không hề làm phiền đến cô. Chia một bên tai nghe cho anh mà thôi, chẳng sao cả.

Hai người ở đây nghe tiểu thuyết đến tám giờ năm mươi, Trịnh Tây Tây kéo dây tai nghe của mình.

Cố Duẫn chậm rãi mở mắt ra, chân mày nhíu lại, giọng nói lười biếng khàn khàn hỏi một câu: "Hả?"

"Tôi muốn ra ngoài." Trịnh Tây Tây lấy tai nghe lại, nhét vào trong túi: "Anh... Rảnh không?"

Có thể xuất hiện ở Trịnh gia, thì đoán chừng cũng có người quen ở đây, Trịnh Tây Tây vẫn khá khách sáo với anh.

Cố Duẫn cũng đứng lên: "Vậy đi thôi."

Hai người vòng qua phía bên này, chưa đi được mấy bước thì đã gặp Lý bá.

"Duẫn thiếu gia."

Cố Duẫn gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!