Sau khi Đoạn Tiểu Tiểu nói xong thì đưa mắt nhìn về phía Trịnh Tây Tây.
Nếu bây giờ nói mối quan hệ của ai đang khiến ruột gan người ta cồn cào, vậy thì nhất định là mối quan hệ của Cố Duẫn và Trịnh Tây Tây.
Mặc dù Cố Duẫn đã từng nói anh chỉ coi Trịnh Tây Tây như em gái mà chăm sóc, nhưng cô ấy lại khó lòng tin tưởng được. Văn Thành có nhiều người như thế, tại sao không thấy anh quan tâm chăm sóc ai khác như thế, thậm chí cả đứa em họ chính thức như cô ấy cũng không có được sự quan tâm như Trịnh Tây Tây.
Hơn nữa, cho dù thật sự chỉ coi cô là em gái đi chăng nữa, ngày thường quan tâm chăm sóc thì thôi đi, còn lừa người ta về ở trong nhà mình là có ý gì?
Đoạn Tiểu Tiểu tự xưng là chuyên gia hóng drama chuyên nghiệp, không thể ra tay từ phía Cố Duẫn được, vậy nên đương nhiên phải nghĩ cách thăm dò từ phía Trịnh Tây Tây.
Trước kia là do cô ấy không tìm được cơ hội, lần này vất vả lắm mới có được, đương nhiên sẽ không dễ dàng buông tha cho Trịnh Tây Tây.
Vừa rồi Đoạn Tiểu Tiểu có thử vô tình nhắc tới liệu chuyện của Cố Duẫn với Chu Âm Lan có phải chỉ đơn giản là scandal hay không, ý muốn xem thử phản ứng của Trịnh Tây Tây như thế nào.
Thật ra, bất kể là Trịnh Tây Tây hay là Chu Âm Lan đi chăng nữa, chỉ cần anh Cố Duẫn thích, cô ấy cũng sẽ hết lòng ủng hộ, cả nhà bọn họ cũng vậy.
Ba cứ luôn lo lắng Cố Duẫn không có điều vướng bận gì, hy vọng có người có thể ở bên cạnh anh. Nếu thực sự có một người như thế xuất hiện, bọn họ đương nhiên sẽ cảm thấy vui mừng.
Trịnh Tây Tây uống nửa cốc nước lạnh, cảm giác nóng bừng trên má cuối cùng mới giảm xuống, cho dù trái tim vẫn còn đập nhanh, nhưng người ngoài nhìn vào sẽ không thấy điều gì bất thường.
Đoạn Tiểu Tiểu không tiện nhìn người ta chằm chằm, chỉ thoáng nhìn mấy lần, nên đã bỏ lỡ mất lúc Trịnh Tây Tây có phản ứng lớn nhất kia, thành ra cũng không nhận ra gì cả.
Trịnh Tây Tây từ đầu đến cuối đều vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn không mở miệng dò hỏi cô ấy câu nào, Đoạn Tiểu Tiểu không khỏi có phần thất vọng.
Tiệc ngủ của các cô tổ chức đến chín giờ, những người khác đang lục tục muốn về nhà, Trịnh Tây Tây cũng chào tạm biệt mọi người.
Mãi cho đến khi lên xe rồi, Trịnh Tây Tây mới có thể thả lỏng mà bắt đầu nghĩ đến chuyện này.
Chuyện bản thân sẽ thích Cố Duẫn, Trịnh Tây Tây không hề cảm thấy ngoài ý muốn chút nào.
Từ rất lâu trước kia đã có rất nhiều dấu hiệu rồi. Chẳng hạn như cô cứ luôn không nhịn được mà nhìn Cố Duẫn, lúc ôn bài cô sẽ vô thức vẽ chân dung của Cố Duẫn trên giấy nháp, lúc Cố Duẫn đi cô sẽ muốn khóc, khi nhận được điện thoại của anh thì lại sẽ trở nên vui vẻ mà nhảy nhót.
Thậm chí chỉ cần nghe thấy cái tên này, bất kể người đang nói là ai, cô đều nhất định sẽ bỏ những việc mình đang làm, sau đó lắng tai nghe hết thảy mọi thứ có liên quan đến anh.
Cô thích anh.
Cực kỳ thích.
Chỉ là cô không dám tự hỏi, cũng không dám đối mặt.
Cố Duẫn giống như thiên sứ do ông trời phái đến bên cạnh cô, cô biết ơn về điều đó, cô cảm thấy đủ, cũng biết trân trọng, đồng thời cũng vô cùng thấp thỏm, sợ hãi bất kỳ thay đổi nào xuất hiện trong cuộc sống, sẽ khiến cho cô mất đi người anh trai này.
Cô thà là lừa mình dối người, vùi thật sâu hạt giống sắp nảy mầm này xuống nơi sâu nhất trong đáy lòng, cho rằng chỉ cần mình không nghĩ đến, không suy nghĩ đến nó, tâm tư không nên có kia sẽ không tồn tại nữa, chỉ có thế thì mọi thứ mới như ban đầu.
Trịnh Tây Tây mở cửa sổ xe ra, bầu không khí lạnh từ bên ngoài chợt ùa vào, phần nào giảm nhiệt cho cái đầu đang nóng lên của cô.
Phản ứng thẳng thắn của cơ thể, khiến cho cô cảm thấy đến cả việc lừa mình dối người cũng chẳng thể nào làm được.
Cô hít sâu một hơi, nghĩ đến Cố Duẫn, trong lòng chỉ cảm thấy vừa chua xót lại vừa ngọt ngào, cùng với một phần khổ sở khi mới biết yêu, khiến cho cô lần đầu tiên cảm nhận được cái gọi là cồn cào ruột gan.
Hôm nay là thứ bảy, Trịnh Tây Tây không về ký túc xá mà quay về chung cư ở bên ngoài trường học.
Sau khi về đến nhà, cô tưới nước cho mấy chậu hoa trong nhà trước, sau khi tưới nước xong thì đúng lúc nhận được video call của Cố Duẫn.
Lúc gương nặt của Cố Duẫn xuất hiện trên màn hình, nhịp tim vất vả lắm mới chịu bình ổn của Trịnh Tây Tây lại bắt đầu không chịu khống chế.
Cô cầm lấy một chiếc cốc thủy tinh ở trên bàn, áp lên mặt mình để giảm nhiệt một chút, sau đó mới nhận điện thoại.
"Đang làm gì đấy?" Cố Duẫn hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!