Chương 37: Anh ơi, em sẽ nhớ anh lắm đấy

Trước khi kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán kết thúc, Cố Duẫn và Trịnh Tây Tây đã quay về Văn Thành.

Gần như là sau khi Cố Duẫn vừa trở về, các loại hẹn mời đã lập tức ập đến. Lúc trước ở bên ngoài, Cố Duẫn còn có thể trốn được, nhưng bây giờ trở về rồi thì anh không tài nào trốn tránh được nữa. Hơn nữa, có một vài đối tác làm ăn cũng cần phải qua lại với nhau.

Tất nhiên, cũng có người đến tận nhà anh.

Vào tối hôm sau, sau khi họ trở về, Trần Minh Viễn và Đỗ Phong đã chạy đến nhà Cố Duẫn để tị nạn.

Tết Nguyên Đán chính là thời điểm tốt để người lớn giáo dục những người trẻ tuổi, hối thúc chuyện hôn nhân đại sự, hối thúc sự nghiệp, so sánh với nhau... Làm cho bọn họ khổ không nói lên lời, vậy nên bọn họ đã nhao nhao lôi Cố Duẫn ra làm cái cớ, cuối cùng cũng thoát được một kiếp.

Chỉ có Trịnh Hoài là hoàn toàn không thoát ra được nên mới không đến.

Cái Tết năm nay của nhà họ Trịnh có thể nói là rất náo nhiệt. Trước hết là chuyện Trịnh Hoài đã có bạn gái bị người trong nhà phát hiện, bên này còn chưa kịp bịa chuyện lấp liếm cho cẩn thận thì Trịnh Nghi lại tự ý dính dáng tới nhị công tử nhà họ Lương, đã vậy lại còn dính tới tận giường.

Cả ba vị thiếu gia của nhà họ Lương đều là hoa hoa công tử (1), đã vậy lại còn là một lũ nhan khống (2). Khuôn mặt của Trịnh Nghi chỉ được coi như là thanh tú, đây cũng là lý do vì sao trước đó, khi nghe tin nhà họ Trịnh có ý đồ muốn liên hôn với nhà họ Lương, người đầu tiên mà Trần Minh Viễn nghĩ đến lại là Trịnh Tây Tây. Bởi vì chỉ dựa vào vẻ bề ngoài của Trịnh Nghi thì có khả năng là mấy vị công tử của nhà họ Lương không thèm để mắt tới.

Thế nhưng Trịnh Nghi là một người có thủ đoạn, nhị công tử nhà họ Lương lại t*ng trùng lên não, bây giờ hai người ấy đã lăn lên tận giường luôn rồi.

Lần này thì chuyện liên hôn giữa nhà họ Trịnh và nhà họ Lương có thể coi như là chắc như đinh đóng cột rồi, nhưng loại chuyện như này mà truyền ra ngoài thì có hơi mất mặt thật, Trịnh Hoài và nhị công tử nhà họ Lương còn suýt nữa thì đánh nhau. Có thể nói rằng, trong bất kỳ khía cạnh nào thì đây cũng là cái Tết bết bát nhất mà Trịnh Hoài từng trải qua.

Khi nghe thấy những điều này, Trịnh Tây Tây ngây người một hồi lâu, thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại, không tài nào hiểu nổi mối quan hệ giữa mình nhà họ Trịnh. Cô ở nhà họ Trịnh chưa lâu, không thể nói được mối quan hệ của họ thân mật đến mức nào, giờ nghe ra thì có vẻ giống như đang nghe kể về chuyện của một 'gia đình nhà người ta' mà cô có quen biết vậy.

Dù sao đi nữa, đây cũng là việc trong gia đình của nhà họ Trịnh, người khác nghe thấy thì cũng chỉ có thể thổn thức vài câu, ngoài việc toát mồ hôi hột thay Trịnh Hoài vì đã phải trải qua những chuyện như vậy ra, về cơ bản thì không thể giúp được gì nhiều.

Bây giờ vẫn còn là Tết, Trần Minh Viễn và Đỗ Phong đến nhà, tuy không mang đồ đạc gì cho Cố Duẫn thế nhưng lại không hẹn mà gặp, đều có chuẩn bị quà cho Trịnh Tây Tây.

"Em là em gái ruột của Trịnh Hoài, lại là em gái của Cố Duẫn, chín bỏ làm mười thì cũng là em gái của anh rồi." Trần Minh Viễn đưa hộp quà cho cô, nói: "Anh không biết chọn đồ cho con gái nên đã đặc biệt nhờ người chọn lựa giúp anh đấy, em đừng chê nha."

Còn Đỗ Phong thì lại cho cô một tấm thẻ, với chiếc thẻ ấy, sau này chỉ cần là sản nghiệp của nhà họ Đỗ thì cô đều có thể được giảm giá và hưởng mức đãi ngộ cao cấp nhất.

Anh ta không giống với tên ngốc Trần Minh Viễn kia, trong lòng anh ta sáng tỏ như gương, không hề nói đến cái gì mà em gái hay không em gái, nhìn Cố Duẫn một cái rồi lại nhìn qua Trịnh Tây Tây, anh ta thẳng thắn nói: "Chúc em hạnh phúc."

Câu này đơn độc nói ra thì không sao cả, dù sao thì ai cũng có thể nói như vậy, nhưng nghe ra thì lại có vẻ như có chỗ nào đó cứ kỳ quặc làm sao ấy.

Chẳng qua là Trịnh Tây Tây cũng không suy nghĩ gì nhiều, sau khi Cố Duẫn bảo cô nhận lấy, cô cũng không hề khách sáo mà nhận những món quà đó.

Cô không thiếu quà, hễ cô có thiếu thứ gì đó, chính bản thân cô còn chưa kịp nhận ra thì Cố Duẫn đã chuẩn bị sẵn cho cô từ trước rồi. Nhưng cô sẽ ghi nhớ tấm lòng của Trần Minh Viễn và Đỗ Phong, sau này nếu như có cơ hội thì cô tất nhiên cũng sẽ đền đáp lại.

Họ vừa đủ bốn người, Trần Minh Viễn đề nghị: "Có muốn chơi bài không?"

Chơi bài cũng được coi như là hoạt động bắt buộc phải có vào dịp Tết rồi, dù sao thì Tết nhất cũng đông người, mọi người tụ tập lại, một trò chơi mà già trẻ lớn bé đều có thể chơi được thì chỉ có thể là đánh bài hoặc mạt chược.

Trong khoảng thời gian này, Trần Minh Viễn không biết là dính phải cái vận may gì, cứ chơi bài là thắng, dùng chính lời nói của cậu ta để hình dung thì chính là tình trường thất bại, đánh bài tất hên. Vậy nên cậu ta mới không thể chờ đợi được, muốn thắng Cố Duẫn.

Cuối cùng, mấy người bọn họ quyết định chơi mạt chược. Cố Duẫn kêu người đi mua mạt chược về.

Mặc dù Trịnh Tây Tây chưa bao giờ chơi mạt chược, nhưng quy tắc chơi mạt chược rất đơn giản, cô chỉ nghe qua vài lần là đã hiểu được cơ bản rồi, nhưng cô là tay mơ, đương nhiên là sẽ không thể sánh bằng mấy tay chơi lành nghề như ba người kia được. Cô chơi mấy ván rồi nhưng vẫn chưa thắng được một ván nào cả.

Cô cũng không hề nhụt chí, vẫn tiếp tục chơi theo nhịp điệu và sự hiểu biết của mình.

Trần Minh Viễn một lòng muốn thắng Cố Duẫn, quá nóng lòng nên đã phán đoán sai không ít lần, đến cuối cùng thì người dành chiến thắng lại là Cố Duẫn.

"Không phải chứ, tôi đây còn là người hy sinh vận may đào hoa để đổi lấy vận may đánh bài đấy, làm sao có thể thua cậu được kia chứ?"

Trần Minh Viễn vừa lẩm bẩm vừa tự mình nghĩ thông suốt: "Cũng phải, nếu như phải đọ độ FA với Cố Lão Cẩu thì tôi đúng thật là phải tự than trách mình không bằng người rồi. Tốt xấu gì thì tôi cũng đã từng đi xem mắt, còn cậu thì ngay cả một cái bóng cũng chẳng có."

Đỗ Phong ho 'khụ khụ' hai tiếng, ý bảo cậu ta tém tém lại một chút.

Trần Minh Viễn thấy lạ bèn nhìn anh ta, bảo: "Sao nào, còn không cho người ta nói nữa chắc?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!