Chương 36: Cháu sẽ luôn luôn ở bên anh ấy

Trước khi Tết đến, Trịnh Tây Tây nhận được một cuộc điện thoại gọi đến từ một số máy lạ, sau khi liên lạc mới phát hiện, đó là Trịnh phu nhân.

Trịnh phu nhân gọi điện đến vào hôm giao thừa, khuyên cô về nhà đón Tết.

Khi nhìn vào bảng sắp xếp lịch trình kỳ nghỉ Tết của mình và Cố Duẫn, Trịnh Tây Tây đã khéo léo từ chối lời đề nghị này.

Lần trước Trịnh Tây Tây rời khỏi nhà họ Trịnh và cũng chưa quay trở lại đó nữa, cũng hoàn toàn cắt đứt mọi liên hệ với họ.

Nhưng dường như phía cha Trịnh chỉ là đang chờ Trịnh Tây Tây nguôi giận, dự định đợi cô nguôi giận rồi mới khuyên cô quay trở lại. Cơn giận của Trịnh Tây Tây quả thật đã nguôi ngoai, cô rất hiếm khi nổi giận vì một sự việc quá lâu, dù sao khi nổi giận thì người bị chọc giận là bản thân, cô phải nhìn xa trông rộng mới được. Vì thế, sau khi rời khỏi nhà họ Trịnh vào ngày hôm đó, cô đã nhanh chóng đặt chuyện này vào quá khứ và giờ lại lật lại nó.

Cô cho rằng vấn đề này thì cả hai bên đều tự hiểu ngầm nhưng không ngờ nhà họ Trịnh vẫn đến tìm cô.

Đương nhiên, muốn cô quay lại đó là điều không thể. Cho dù Trịnh phu nhân có dùng tình cảm để khiến cô phải cảm động hay là dùng đạo đức để khuyên nhủ cô, thậm chí còn đem tài sản ra để nói chuyện thì Trịnh Tây Tây vẫn trước sau như một, không hề bị lay động.

Trịnh Tây Tây một lòng quyết không quay về, Trịnh phu nhân cũng không còn cách nào khác.

Năm mới, Trịnh Tây Tây chẳng cần phải đi chúc Tết họ hàng thân thích, cũng chỉ tặng cho Liễu Thành Nghiệp một cái lì xì, khuyên cậu ấy học hành đàng hoàng. Cố Duẫn cũng chỉ cần phải ghé qua nhà họ Đoạn một chút mà thôi.

Vì thế, vào ngày thứ hai của năm mới, Cố Duẫn đã thực hiện lời hứa trước đó của mình, đưa Trịnh Tây Tây đi chơi.

Ở trong nước đều đang bận rộn đón Tết, có rất nhiều nơi không mở cửa nên hai người đã đi đến một khu du lịch trượt tuyết lớn ở nước R.

Địa điểm là do Trịnh Tây Tây chọn. Trước đó, Cố Duẫn hỏi cô muốn đi chơi ở đâu, đưa ra cho cô không ít sự lựa chọn, ví dụ như một hòn đảo nghỉ dưỡng nhiệt đới, một trang viên ấm áp như mùa xuân...

Trịnh Tây Tây sinh ra và lớn lên ở Văn Thành. Khí hậu của Văn Thành khá ấm áp, cho dù mỗi năm đều có tuyết rơi nhưng rất hiếm khi có tuyết lớn ùn ùn kéo tới. Thế nên, khi nhìn thấy những hình ảnh của khu du lịch trượt tuyết, Trịnh Tây Tây đã không ngần ngại mà chọn nơi này, còn có thể trượt tuyết.

Ngay khi xuống máy bay, Trịnh Tây Tây cảm nhận được sự tàn sát bừa bãi của không khí lạnh.

Các nhân viên ở khu du lịch trượt tuyết đã đến sân bay đón họ và giúp họ đẩy hành lý. Cố Duẫn xách chiếc ba lô mà Trịnh Tây Tây mang theo bên người, từ trong đó lấy ra một cái chụp bảo vệ tai bông xù rồi chụp lên tai cô.

Chiếc khăn choàng che kín nửa khuôn mặt của cô, chỉ để lộ ra bên ngoài một đôi mắt xinh xắn.

Cố Duẫn cảm thấy rất hài lòng.

Khi đến nơi Trịnh Tây Tây mới nhận ra đây là một trang trại nghỉ dưỡng có quy mô rất lớn, khu vực trượt tuyết ở sau núi chỉ là một trong số đó. Phía trước khu vực trượt tuyết là một khách sạn năm sao, bên trong khách sạn rất ấm áp, đầy đủ tiện nghi giải trí, còn có cả hồ tắm suối nước nóng tự nhiên ở ngoài trời nữa.

Bởi vì địa hình rất cao, lại còn ở gần dãy Alps nên nơi này còn là một nơi tuyệt vời để chụp ảnh.

Đây là lần đầu tiên trong đời Trịnh Tây Tây được đi xa đến vậy. Ngay từ lúc bước lên máy bay, tinh thần của cô đã trở nên vô cùng kích động, dè dặt chụp lại vài bức ảnh. Vì để không quấy rầy đến Cố Duẫn nghỉ ngơi, sau khi chụp xong cô cũng ngủ trên máy bay luôn.

Vì đã ngủ một giấc ở trên máy bay, trạng thái tinh thần của Trịnh Tây Tây rất tốt.

Vốn dĩ chất lượng giấc ngủ của Cố Duẫn đã chẳng ra sao. Nhưng không biết có phải do chịu sự ảnh hưởng của Trịnh Tây Tây hay không mà trước giờ anh vẫn luôn khó ngủ, lần này lên máy bay, vốn chỉ có ý định nhắm mắt lại giả vờ nghỉ ngơi thế thôi, ấy vậy mà lại thiếp đi thật.

Nhân viên đón khách từ sân bay của khách sạn đã đưa họ tới đại sảnh, Cố Duẫn đi làm thủ tục nhận phòng.

Set phòng mà Cố Duẫn đã đặt trước là ở ngay trên tầng cao nhất của khách sạn. Căn phòng vô cùng rộng rãi, chẳng khác gì một căn hộ hoàn chỉnh cả. Ngoài phòng khách rộng rãi ra, còn có bếp và quầy bar, bên cạnh quầy bar là một cái tủ chứa đầy rượu, có thể tùy ý lấy ra sử dụng, đương nhiên khi trả phòng thì phải tính tiền.

Trịnh Tây Tây liếc nhìn qua giá thành một cái rồi quyết đoán dời tầm nhìn đi nơi khác.

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Ba tầng đầu của khách sạn là khu vực giải trí và nhà hàng. Trong khách sạn có hai tầng nhà hàng với hai phong cách và bày trí khác nhau, đều là kiểu phục vụ một kèm một, nhưng phải đặt lịch hẹn trước.

Chế độ ăn uống những ngày gần đây của Trịnh Tây Tây đều rất nghiêm ngặt theo công thức mà bác sĩ đã cho cô, tuy nhiên bác sĩ cũng đã nói rằng việc điều dưỡng là một quá trình lâu dài, không cần bữa nào cũng phải nghiêm ngặt như vậy, chỉ cần bổ sung vào là được.

Khi ở nhà, hầu như bữa ăn nào Cố Duẫn cũng áp dụng theo công thức, nhưng bây giờ đi du lịch, Cố Duẫn đã nới lỏng yêu cầu. Vì thấy Trịnh Tây Tây lộ rõ sự hứng thú với nơi này, anh đã đặt trước bữa tối ở nhà hàng.

Trịnh Tây Tây học tiếng Anh ở trường rất tốt, lần kiểm tra nào cũng đạt được điểm số cao nhưng cô chưa từng nghiêm túc sử dụng tiếng Anh để trò chuyện với người khác trong cuộc sống hàng ngày bao giờ. Lúc gọi món, cô căng thẳng muốn chết. Cố Duẫn đã nhận ra nhưng không hề giúp cô, để cô tự mở lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!