Môn thi cuối cùng rốt cục cũng kết thúc, các cô cậu sinh viên giống như những con chim bị nhốt trong lồng trong một thời gian dài, khó khăn lắm mới được thả ra, gần như không thể chờ đợi được mà kéo vali rời khỏi trường, chuẩn bị về nhà để đón một cái Tết tốt lành.
Buổi học cuối cùng của khoa vật lý bọn họ là vào chiều nay. Tằng Ngữ và Phạm Tri Tri đều mua vé tàu để về nhà vào ngày hôm sau.
"A a a, rốt cục cũng thi xong rồi."
"Chúc mừng năm mới nha, cả nhà!"
Ba người cùng nhau trở lại ký túc xá. Tằng Ngữ mở cửa sổ ký túc xá ra, hướng ra bên ngoài cất tiếng hét vang. Bên dưới tầng có không ít người đi ngang qua đều ngẩng đầu nhìn lên, có lẽ muốn xem thử là con khùng nào.
Phạm Tri Tri kịp thời kéo Tằng Ngữ trở lại, đóng cửa sổ lại, nói: "Mùa đông lạnh như vậy, mở cửa sổ lớn như thế, cậu không lạnh nhưng tớ lạnh."
"Buổi tối chúng ta ra ngoài ăn một bữa đi, sau đó lại đi hát karaoke, mấy cậu thấy thế nào?" Tằng Ngữ đề nghị: "Dứt khoát chơi thâu đêm luôn đi, coi như là ăn Tết sớm vậy."
Phạm Tri Tri đẩy đẩy gọng kính: "Chỉ cần buổi trưa có thể trở về là được, tớ mua vé khởi hành lúc một giờ chiều."
"Kịp mà." Tằng Ngữ nói: "Của tớ là mười hai giờ, còn sớm hơn cả cậu nữa kìa."
Hai người ngoại địa đều không có ý kiến gì, thì người địa phương như Trịnh Tây Tây lại càng không có khả năng có ý kiến.
"Các cậu muốn ăn cái gì?" Tằng Ngữ cầm lấy điện thoại di động bắt đầu lựa chọn phòng karaoke: "Bữa tối thì cứ mua đồ vào đó rồi ăn ngay tại phòng karaoke đi, chỗ này có một quán ở gần trường học, còn có phiếu giảm giá nữa nè."
Trong ba người, Tằng Ngữ là người sành ăn và sành chơi nhất, cô ấy nhanh chóng đặt chỗ, sau khi chia đều chi phí, những người khác đều chuyển khoản qua Wechat cho Tằng Ngữ.
Trịnh Tây Tây gửi tin nhắn cho Cố Duẫn, thông báo dự định của mình, thuận tiện gửi cho anh một lời nhắc nhở ăn cơm đúng giờ.
Cố Duẫn đang bận, cũng không lập tức trả lời lại tin nhắn của cô, vì thế nên Trịnh Tây Tây bèn cất điện thoại đi.
Trong khoảng thời gian gần đây, bọn họ vẫn luôn chung sống với nhau như vậy. Trịnh Tây Tây nhớ tới cái gì thì sẽ gửi tin nhắn cho Cố Duẫn, Cố Duẫn có thể tận mấy tiếng đồng hồ sau mới trả lời tin nhắn của cô.
Cố Duẫn cũng sẽ nhắn tin cho Trịnh Tây Tây, nếu như Trịnh Tây Tây đang thi, cũng là mấy tiếng sau mới trả lời tin nhắn của anh.
Trịnh Tây Tây cũng không cảm thấy kiểu đối thoại không phải ngay và luôn như này có cái gì không tốt, có đôi khi trong lúc ôn tập có chút thời gian rảnh lại lướt một cái, còn có thể vô thức mà cong khóe miệng, sau đó lại bị Trịnh Tây Tây ép xuống.
Họ đi ra ngoài trường để mua gà rán, khoai tây chiên, coca, vài lon bia, và một đống đồ ăn nhẹ, đặt trong ba lô đeo sau lưng, sau đó thì lén lút mang vào phòng karaoke.
Bởi vì vừa mới thi xong, cuối cùng cũng được giải phóng khỏi việc ôn tập thâu đêm suốt sáng trong tuần thi, cả ba người đều có tinh thần và trở nên phấn khởi hơn bình thường rất nhiều.
Tằng Ngữ trở thành bà hoàng cầm mic, Trịnh Tây Tây chọn mấy bài mình biết hát, ngay cả Phạm Tri Tri thoạt nhìn không có tế bào âm nhạc nhất cũng cống hiến mấy ca khúc kinh điển.
Sau khi ăn uống hả hê, mọi người bắt đầu buôn chuyện với nhau.
Tằng Ngữ cầm một ly coca, hút một hơi, cảm khái nói: "Thật không ngờ, học kỳ đầu tiên của đời sinh viên cứ như vậy mà trôi qua rồi. Nào, cùng cạn một ly, gửi lời chúc sớm tới mọi người, chúc mừng năm mới."
"Chúc mừng năm mới!"
Ba người cụng một phát, uống một ngụm đồ uống, Tằng Ngữ nói: "Không nghĩ tới một học kỳ cũng đã trôi qua rồi, vậy mà tất cả chúng ta lại vẫn còn FA, ha ha ha, nhất là cậu đấy, Tây Tây, cậu là hoa khôi của khoa mình, ấy thế mà cũng không thoát được kiếp FA."
Trịnh Tây Tây lắc đầu: "Ngay từ đầu tớ đã không có ý định yêu đương khi còn đang học đại học rồi."
"Cậu đúng thật là quá khó để theo đuổi rồi, nhất là khi cậu còn ngày ngày ở cùng một chỗ với anh Cố, có người để so sánh rồi, sau này cậu muốn tìm bạn trai lại càng khó hơn."
Phạm Tri Tri gật đầu tán thành: "Theo tớ ấy, Tây Tây, cậu đừng hòng thoát kiếp FA nữa."
Cô ấy đẩy đẩy gọng kính, nói: "Tuy rằng tớ không có ai theo đuổi, nhưng yêu cầu của tớ về giá trị nhan sắc hình như cũng tăng lên rồi đấy."
Tằng Ngữ gật đầu như giã tỏi: "Đúng đúng đúng, trước kia tớ cảm thấy trong trường chúng ta có rất nhiều trai đẹp, nhưng bây giờ nhìn lại thì tớ cảm thấy chẳng có ai đẹp trai cả, ai cũng không đẹp trai bằng anh Cố được, anh Cố thật sự là đẹp trai ngất trời luôn ý."
Trịnh Tây Tây bị cô ấy chọc cười, mặc dù trong lòng cô cũng nghĩ như vậy nhưng ngoài miệng vẫn khiêm tốn nói: "Nào có khoa trương như vậy chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!