Cố Duẫn luôn cảm thấy bản thân thẳng thắn vô tư.
Có lẽ vì Trịnh Tây Tây là em gái Trịnh Hoài, lần đầu tiên anh nhìn thấy Trịnh Tây Tây trong nhà họ Trịnh, anh đã tự động xếp cô vào vị trí em gái, từ đó đến giờ vẫn luôn như vậy.
Nhưng bây giờ, anh cảm thấy sự thẳng thắn vô tư của mình dường như có chút lung lay.
Vừa hay Trịnh Tây Tây ngẩng đầu lên nhìn anh, cong mắt với anh, ôm đàn hỏi: "Anh, anh muốn chơi đàn không?"
Tiếng "anh" khiến anh giật mình, âm thanh ma quỷ trong đầu bị dọa sợ.
Cố Duẫn mất tự nhiên, ho khan một tiếng: "Không, anh còn có chút việc chưa làm xong."
Nói xong, anh trở lại phòng làm việc như bị thứ gì đó đuổi theo.
Anh dựa lưng vào ghế, lấy tay che mắt – Không, vừa rồi nhất định là ảo giác, anh không thể cầm thú như vậy được.
Chắc hẳn là do thời gian trước công việc quá bận rộn, không thư giãn nên mới có thể xảy ra việc thần kinh rối loạn này.
Để trấn an bản thân, sau khi ăn xong cơm trưa, Cố Duẫn đề nghị cùng cô đến sở thú chơi.
Trịnh Tây Tây thực sự hơi khó hiểu.
Dù sao tuyết mới rơi, mấy ngày này bên ngoài rất lạnh, cô cảm thấy nên chọn lúc thời tiết ấm áp hơn thì tốt hơn. Nhưng cô luôn khó khăn với việc từ chối đề nghị của Cố Duẫn, vì thế cô chỉ rối rắm trong lòng một chút rồi đồng ý.
Hôm nay là ngày nghỉ, trong sở thú đông người hơn cô tưởng tượng, phần lớn là các bậc phụ huynh đưa con đến chơi.
Cố Duẫn mua vé rồi dẫn Trịnh Tây Tây vào sở thú.
Sở thú rất lớn, Trịnh Tây Tây đeo một chiếc balo đựng đồ ăn vặt và nước uống mà cô tự mang theo. Hai người đi vào bên trong dọc theo con đường quan sát do sở thú đặt ra.
Giữa một nhóm lớn các bậc phụ huynh và trẻ em, Cố Duẫn thỉnh thoảng nghe thấy tiếng "anh" của Trịnh Tây Tây, anh dần dần lấy lại cảm giác làm phụ huynh, lông mày ban đầu cau lại cũng hơi giãn ra.
Cố Duẫn tạm thời trút bỏ lo lắng, cuối cùng lại có tâm trạng trêu đùa em gái.
Trịnh Tây Tây đang cho lạc đà Alpaca ăn. Con Alpaca này rất ngoan, bộ lông trắng muốt, lúc đầu khi Trịnh Tây Tây cho nó ăn, cô sợ rằng nó sẽ cắn mình, nhưng sau đó cô phát hiện ra mặc dù cô có thể cảm nhận được sự thô ráp khi con Alpaca chạm vào mình nhưng nó sẽ không cắn cô.
Cô cho nó ăn rất vui vẻ, nhân cơ hội sờ đầu con Alpaca, sau đó quay đầu lại, đang định chia sẻ niềm vui với Cố Duẫn thì một chiếc mặt nạ với khuôn mặt hung tợn đột nhiên xuất hiện trước mắt cô.
Trịnh Tây Tây giật mình, lùi lại một bước, kết quả giẫm phải chai nước khoáng, cả người mất thăng bằng, tay vùng vẫy giữa không trung hai cái. Cố Duẫn nhanh chóng đưa tay ra ôm cô lại.
Mặt nạ của Cố Duẫn vốn dĩ do chính tay anh đeo vào, khi thả tay xuống, mặt nạ cũng tự nhiên được cởi ra.
Ngay từ đầu Trịnh Tây Tây đã đoán được đó là Cố Duẫn, cô vừa tức giận vừa buồn cười, lời mắng mỏ anh đã đến đầu lưỡi nhưng cô lại nhìn thấy đôi mắt đẹp của anh.
Cố Duẫn có khuôn mặt mê hồn nhất mà Trịnh Tây Tây từng được thấy, đôi mắt phượng dài và hẹp, khi anh nhìn người khác một cách chăm chú, sẽ mang đến cho người ta cảm giác rất thâm tình, khi nheo mắt lạnh lùng, thì lại mang đến cảm giác lạnh lùng.
Trịnh Tây Tây vẫn duy trì động tác nghiêng người bị Cố Duẫn ôm vào lòng, nhìn gần khuôn mặt này, hiệu quả được phóng đại vô số lần, những gì cô vốn muốn nói đã quên hết dưới sự tấn công chí mạng của sắc đẹp.
"Không sao chứ?" Cố Duẫn đỡ cô dậy.
"Anh." Trịnh Tây Tây hoàn hồn, vội vàng thoát ra khỏi lòng Cố Duẫn, dường như ngại quá thành giận mà giậm chân: "Sao anh lại trẻ con thế?"
"Trẻ con à?" Cố Duẫn nhướng mày, nhặt thêm một cái mặt nạ và đưa đến trước mặt cô: "Làm sao bây giờ, anh mua cho em một cái nhé?"
"Loại mặt nạ này chỉ có trẻ con năm tuổi mới đeo." Trịnh Tây Tây cao giọng: "Anh, anh mới ba tuổi, sao có thể chơi đồ chơi nguy hiểm như vậy?"
Vừa dứt lời, Trịnh Tây Tây đã cười trước.
Nụ cười của Trịnh Tây Tây rất đẹp, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết xinh đẹp, đôi mắt lấp lánh dường như chứa vô số ngôi sao nhỏ tỏa sáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!