Chương 33: Cậu đúng là thâm hiểm khó lường!

Trịnh Tây Tây tự nhận da mặt cũng không tệ, nhưng cũng không biết vì sao, mỗi lần Cố Duẫn cười đùa với cô, cô cực kỳ dễ đỏ mặt.

Cô né tránh câu hỏi của Cố Duẫn không trả lời, kéo nửa tay áo của anh: "Mọi người đều đi hết rồi, chúng ta cũng nhanh đi thôi."

Cố Duẫn kéo cô đi, hai người cùng nhau đến rạp chiếu phim.

Lúc đang ăn cơm Trịnh Hoài mới biết Trịnh Tây Tây đã rời đi rồi.

Đây cũng không thể trách Trịnh Hoài, thật ra Lương Dụ là một tên ngốc nghếch, hơn nữa còn rất lắm lời.

Trịnh Hoài vốn có tính khí hơi thanh cao nhưng không thích nói, là con trai duy nhất trong nhà, cùng Lương Dụ chơi golf, người lắm lời có bộ óc dài hạn đã cạn kiệt sự kiên nhẫn, cho nên sau khi Lương Dụ rời đi, Trịnh Hoài sợ vướng bận gần như lập tức đi về phía hướng ngược với hắn ta.

Mãi đến bữa ăn trưa, người giúp việc mới bắt đầu dọn món nhưng Trịnh Hoài tìm không thấy Trịnh Tây Tây, từ lời của cha, anh ấy mới biết trường của cô có việc nên đã đi trước rồi.

Trịnh Hoài đương nhiên không tin, Trịnh Tây Tây và người nhà không thân với nhau nhưng cũng không phải là người vô lễ, nếu đã đồng ý về nhà ăn cơm thì sẽ không rời đi, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó bên trong.

Thông tin trong điện thoại của Cố Duẫn gửi cho Trịnh Hoài cũng trả lời cho suy nghĩ của anh ấy.

Trịnh Hoài và Cố Duẫn không giống nhau, Cố Duẫn sau khi về nước đã "nhảy dù" xuống cao tầng, dùng thủ đoạn sấm sét ở Cố thị cho nên đã có chỗ đứng vững chắc. Mà Trịnh Hoài giống như thái tử gia nhưng là dưới sự sắp xếp theo quy cũ của cha làm lên từ văn phòng chi nhánh tài vụ, cũng không rõ việc cha Trịnh muốn làm thế nào.

Hơn nữa trong khoảng thời gian này Trịnh Hoài đang yêu đương với một cô gái, người này làm thiết kế nội thất, công ty ở đối diện công ty của Trịnh Hoài. Hai người có duyên tình cờ biết nhau, đối phương chỉ là một con gái của một gia đình bình thường, Trịnh Hoài tốn nhiều công sức lừa gạt người nhà, bận rộn đi hẹn hò yêu đương, cho nên rất ít để tâm tới những việc khác.

Đợi đến khi anh ấy đoán được những thông tin từ trong lời nói của cha, khi đã làm rõ ràng ngọn nguồn thì trời đã ngả sang chiều.

Cố Duẫn là kiểu người bao che khuyết điểm, nhìn Trịnh Tây Tây không bực tức gì nhưng thực chất bên trong là người cứng đầu cứng cổ. Trịnh Hoài biết, em gái này của mình sợ là không thể tìm về được rồi.

Đối với việc này, ngoài việc bị Cố Duẫn đánh một trận, Trịnh Hoài cũng không biết mình còn có thể làm gì. Hơn nữa với kinh nghiệm của Trịnh Tây Tây, khó tránh làm anh ấy cảm thấy có chút ớn lạnh, lại nghĩ đến chuyện của bạn gái mình, Trịnh Hoài nhất thời cũng rơi vào đau khổ.

Cho nên không đợi Cố Duẫn hẹn anh ấy, Trịnh Hoài đã chủ động tới cửa, hẹn Cố Duẫn gặp mặt ở võ viện.

Cố Duẫn, Trịnh Hoài và Trần Minh Viễn học võ thuật cùng nhau. Vốn dĩ ba người đều chỉ học chơi, sau này đi ra ngoài cho ngầu, nhân tiện giữ dáng.

Sau này mẹ của Cố Duẫn xảy ra chuyện, Cố Duẫn dường như biến thành một người khác, làm gì cũng không cần mạng, bỏ lại hai người Trịnh Hoài và Trần Minh Viễn ở phía sau.

Bây giờ Trịnh Hoài và Trần Minh Viễn hai người kết hợp cũng không đủ đánh bại Cố Duẫn.

Cố Duẫn không khách khí đẩy ngã Trình Hoài đến mức anh ấy hoài nghi nhân sinh. Cuối cùng Trịnh Hoài không còn sức lực, cũng lười đứng dậy, cho nên trực tiếp ngã quỵ lên nệm, thở hồng hộc.

Cố Duẫn đá anh ấy: "Cậu cũng chỉ có vậy thôi à?"

"Đúng vậy đấy." Trình Hoài nằm trên nệm, bình phục thở hồi lâu, sau một lúc thì hỏi: "Tây Tây… Em ấy vẫn khỏe chứ?"

Cố Duẫn ngồi xuống bên cạnh: "Yên tâm đi, chắc chắn là tốt hơn mấy người."

"Sau này có tôi chăm sóc em ấy, các người không cần nhọc lòng nữa."

Trịnh Hoài mở miệng nhưng không biết nên nói gì. Anh ấy chưa hoàn thành nghĩa vụ của anh trai, bây giờ ngay cả muốn hỏi nhiều thêm vài câu cũng phải tỏ ra không có lập trường và đạo đức giả.

"Tôi có một cô bạn gái." Trịnh Hoài nói: "Chính là cô gái mà cậu nhìn thấy ở trại ngựa."

"Có lẽ là bị Tây Tây kích thích." Anh ấy ngồi dậy từ cái nệm: "Tôi không có dũng khí như em ấy, nói yêu đương cũng không dám để người nhà biết."

"Có lúc cảm thấy mình rất vô dụng."

"Quá vô dụng." Lời nói Cố Duẫn vừa đến bên miệng, quay đầu lại thấy bộ dạng muốn chết của Trịnh Hoài, lúc ấy lương tâm của anh mới trở về một chút. Suy cho cùng cũng là anh em nhiều năm, Cố Duẫn mở miệng lại lần nữa: "Quyết định nào cũng là một loại chọn lựa, không cần biết có liên quan đến cậu hay không, mà quan trọng là ở việc cậu muốn gì."

"Đúng vậy, cá hay gấu, không thể có chọn hai thứ cùng lúc được (1)." Trịnh Hoài thở dài.

Thực ra anh ấy cũng cảm thấy thế. Anh ấy không phải là bộ não yêu đương gì cả, cho nên anh ấy dễ dàng biết chính là vào lúc Trịnh Tây Tây cãi nhau với cha, nỗi lòng của anh ấy mới dao động như vậy, bởi vì anh ấy hiểu rõ bản thân mình rất khó làm được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!