Chương 32: Kiếp trước anh cứu được dải Ngân Hà sao?

Trịnh Tây Tây gật đầu, từ trong ra ngoài đều ngập trong ấm áp, ngay cả nhà ga đổ nát này cũng trở nên dễ nhìn hơn.

Cô vẫn còn một gia đình, Trịnh Tây Tây nghĩ thế tâm trạng cũng vui hẳn lên.

Cố Duẫn mở cửa xe, Trịnh Tây Tây khoác một chiếc áo khoác xuống xe.

Khi ra ngoài, cô không nghĩ mình sẽ ở bên ngoài lâu như vậy. Vì trong nhà rất ấm nên khi chọn đồ, cô chỉ để ý tới cái nào đẹp mà quên mất mình phải giữ ấm

Tuyết vừa mới rơi hôm qua, hôm nay tuyết đã tan dẫn tới nhiệt độ ngoài trời cũng lạnh hơn hôm qua. Lúc cô đứng đợi xe ở nhà ga, toàn thân cô gần như lạnh cóng.

Trong xe bật điều hòa, Cố Duẫn ngồi vào ghế lái, hỏi cô: "Còn lạnh không?"

Trịnh Tây Tây lắc đầu.

Cố Duẫn lấy điện thoại ra và gửi tin nhắn cho Trịnh Hoài: "Ngày mai gặp ở Võ viện."

Sau đó đặt điện thoại xuống và khởi động xe.

Trịnh Tây Tây âm thầm liếc nhìn Cố Duẫn, muốn nói điều gì đó nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu.

"Anh, không phải trưa nay anh có việc bận sao?" Cân nhắc một chút Trịnh Tây Tây mới mở miệng hỏi.

Cô biết trưa nay Cố Duẫn có chút việc phải đi gặp cậu của mình, cho nên cô nghĩ là trưa nay anh sẽ ăn cơm ở nhà cậu của mình.

"Cậu đi công tác." Cố Duẫn nói.

Lúc đó cậu của Cố Duẫn nhận được điện thoại, bảo có việc gấp phải đi công tác. Đàm phán không thuận lợi, nhưng mợ của anh lại bảo anh ăn cơm xong rồi về.

Vốn dĩ anh cũng không gấp về, nhưng sau khi chú Lâm gọi điện báo cáo với anh, anh có thể đoán được đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng mà anh không hỏi, anh muốn đợi Trịnh Tây Tây chủ động nói với mình.

"Em và cha em cãi nhau." Trịnh Tây Tây do dự cúi đầu, nói: "Sau này em sẽ không về nhà họ Trịnh nữa."

Cô không phải là người vô tri, cô có thể cảm nhận được người khác có thích mình hay không.

Cô từng cho rằng mình không quan tâm nhiều đến như vậy, đôi khi sống dựa dẫm vào người khác lâu như vậy vô hình sẽ tạo ra một thói quen, nhưng hiện tại cô không muốn như vậy nữa.

Cô muốn yêu ghét rõ ràng hơn và càng muốn tự do hơn.

"Được, vậy thì không trở về nữa." Cố Duẫn nói, "Từ nay về sau anh sẽ bảo vệ em... Ừm, đổi họ đi, gọi là Cố Tây Tây được không?". Chap‎ mới‎ l𝗎ô𝗻‎ có‎ tại‎ —‎ TrUmtr𝗎‎ yệ𝗻.v𝗻‎ —

Trịnh Tây Tây dở khóc dở cười, "Không được, em vẫn muốn mang họ Trịnh."

Cha mẹ cô qua đời trong một vụ tai nạn xe cũng là họ Trịnh, tên của cô là do cha mẹ đặt, nên cô rất thích nó.

"Được rồi." Cố Duẫn nói trong tiếc nuối.

Cố Duẫn lái xe trở lại căn hộ của họ gần Đại Văn.

Trịnh Tây Tây rất thích ngôi nhà này, nên từ trong ra ngoài đều được cô dọn dẹp rất gọn gàng.

Cố Duẫn đến đây ở mấy lần, cảm thấy tuy đây chỉ là căn nhà nhỏ nhưng lại có sức sống hơn dinh thự Dục Minh rất nhiều, khi nào hai người rảnh rỗi đều sẽ ở lại đây.

Sau khi trở về phòng Trịnh Tây Tây lập tức thay giày ra, lúc này điện thoại của cô phát ra tiếng "ding dong", là của Lương Dụ, người vừa mới thêm WeChat cách đây không lâu: "Cậu đâu rồi? Sao không thấy người?"

Trịnh Tây Tây không muốn nói nhiều với hắn ta: "Tôi đã đi rồi."

Lương Dụ: "/tức giận/ sao cậu đi mà không gọi tôi? Thật không nghĩa khí gì cả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!