Chương 3: Trai đẹp yêu nghiệt

Sau bữa trưa qua loa ở nhà họ Liễu, Trịnh Tây Tây chuẩn bị rời đi cùng bọn họ.

Trịnh Tây Tây thu dọn đơn giản đồ dùng. Thật ra thì cũng không có gì để thu dọn, phần lớn đồ có thể dùng đến đều đã được gửi đến trường.

Cô dọn một túi quần áo, đeo cặp sách lên, vừa đi ra đã đụng phải Liễu Thành Nghiệp đang đi ra từ nhà kho, trong tay cầm một bó pháo.

"Em cầm pháo làm gì vậy?" Trịnh Tây Tây hỏi.

"Chúc mừng chị trở về nhà quyền thế."

Liễu Thành Nghiệp cẩn thận liếc nhìn cô một cái, thấy cô không có phản ứng gì, đánh bạo nói tiếp: "Còn nữa, về sau em chính là con một, cuối cùng cũng không cần phải ở bên nghe chị mắng nữa."

Nói xong còn làm mặt quỷ.

"…"

Trịnh Tây Tây vô cùng hiểu rõ cậu ấy.

Từ nhỏ Liễu Thành Nghiệp đã bị cô quản. Đặc biệt là trong mùa làm việc bận rộn, người lớn đều đi làm việc, Trịnh Tây Tây phải chăm sóc cậu ấy mọi lúc mọi nơi, không được nghịch nước, không được đi xuống hồ nước, không được chọc ghẹo chó con vừa mới sinh ra của nhà người ta, không được đánh nhau…

Sau này đi học, còn phải bắt cậu ấy làm bài tập.

Thực sự thì cô cũng rất mệt.

Trịnh Tây Tây gọi lại: "Đi vào lấy thêm một bó nữa đi."

Liễu Thành Nghiệp:?

Trịnh Tây Tây nói: "Tên nhóc nhà em rất khó quản, lúc nào cũng phải chạy theo em tới muốn gãy chân, chị cũng muốn chúc mừng một chút."

Liễu Thành Nghiệp: "…"

Pháo hoa trên tay bỗng không còn vui nữa.

Trịnh Tây Tây đi theo Lý bá vào chiếc xe hơi sang trọng đậu trước nhà.

Lý bá có ấn tượng khá tốt với Trịnh Tây Tây. Đặc biệt là khi ông đi dạo một vòng quanh thôn của nhà họ Liễu, so sánh mấy căn phòng với nhau, cảm thấy cuộc sống của Trịnh Tây Tây cũng không dễ dàng, nên đã quan tâm cô nhiều hơn một chút.

Ông giới thiệu sơ qua tình huống nhà họ Trịnh với cô: "Ngoại trừ cha mẹ ra thì tiểu thư còn có một anh trai, tên là Trịnh Hoài. Bé gái bị ôm nhầm tên là Trịnh Nghi, bây giờ là con gái nuôi của nhà họ Trịnh."

Ông nói xong, xoa xoa mũi: "Vốn dĩ ông chủ và mọi người định đích thân đến đón tiểu thư, nhưng từ sáng sớm tiểu thư Trịnh Nghi đã bỏ nhà đi, không biết đang ở đâu, mọi người đều đi tìm, nên nhiệm vụ này mới rơi xuống trên người tôi."

"Tìm được rồi sao?" Trịnh Tây Tây hỏi.

Lý bá lắc đầu: "Còn đang tìm. Nhưng tiểu thư cũng chỉ có thể tới được mấy địa điểm đó thôi, thăm dò tìm thử thì vẫn có thể tìm được."

Trịnh Tây Tây gật đầu.

Lần này có hai chiếc xe đến đón cô, Trịnh Tây Tây ngồi chung một chiếc với Lý bá, xe phía sau là vệ sĩ.

Xe chậm rãi khởi động, Liễu Thành Nghiệp do dự mãi mới không lưu loát mà đốt pháo lên, chỉ chừa lại cho mình một bó.

Tiếng lách cách vang lên phía sau, giống như đang tiễn người đi lấy chồng.

Trịnh Tây Tây có chút không nói nên lời.

Đồ không tim không phổi.

Cũng không biết có phải phong thủy nhà bọn họ không được tốt lắm hay không, người trong nhà đều không tim không phổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!