"..."
Câu nói này rất quen.
Cố Duẫn nhớ lại hình như khi mua kẹo bông cho cô thì anh cũng đã nói câu tương tự như vậy.
"Lúc anh ba tuổi thì em mấy tuổi?" Cố Duẫn hỏi.
"Lúc đó em hai tuổi rưỡi rồi." Trịnh Tây Tây nói: "Lúc em mới hai tuổi rưỡi đã phải gánh vác quá nhiều thứ."
Hai người nhìn nhau, sau đó không nhịn được cười thành tiếng.
Sau khi Cố Duẫn không làm loạn nữa, hai người nhanh chóng chọn những thứ cần thiết cho món lẩu ở khu bán đồ ăn.
Chỉ có hai người nên cũng không ăn được nhiều, họ chỉ mua những phần nhỏ. Nhưng giữa chừng, bác sĩ Chu Hoành gọi điện đến, nói rằng mình đang rảnh và muốn ăn cùng nên họ đã mua thành ba phần ăn.
Khi ra khỏi siêu thị thì trên trời có những bông tuyết đang rơi xuống.
Trận tuyết đầu tiên của Văn Thành năm nay lại rơi vào cuối năm.
Trịnh Tây Tây có chút phấn khích.
Tuy rằng ở Văn Thành năm nào cũng có tuyết nhưng cũng chỉ có vài lần mà thôi, vậy nên mỗi năm ai nấy đều háo hức khi tuyết đầu mùa rơi.
Cô đưa tay ra để bắt lấy một bông tuyết, đôi chân thì nhảy tung tăng về phía trước.
Cố Duẫn xách đồ nhìn Trịnh Tây Tây đi phía trước, khóe môi chợt cong lên.
Anh đột nhiên cảm thấy cả đời này nếu cứ sống đơn giản thế này, được nuôi thêm một Trịnh Tây Tây thì tốt biết mấy.
Sau khi về đến nhà, Cố Duẫn và Trịnh Tây Tây cùng nhau chuẩn bị món lẩu, Chu Hoành thì lần theo địa chỉ tìm đến nơi.
Anh ấy vừa đến đã nằm xuống sô pha: "Mệt chết mất thôi, học y thật sự không phải là việc mà con người có thể làm được."
Anh ấy nói vọng vào trong: "Em gái Tây Tây, có nước uống không?"
Cố Duẫn bưng nồi nước lẩu đi ra, cắm điện cẩn thận, chán ghét nhìn anh ấy: "Anh không có tay à?"
"Anh bận rộn cả ngày, vừa mới từ bệnh viện trở về."
"Cho nên mất luôn tay rồi?" Cố Duẫn nói.
Cố Duẫn là người luôn bảo vệ gia đình của mình vô điều kiện.
Chu Hoành vừa đến thì đã sai bảo Trịnh Tây Tây làm cho đại thiếu gia là anh ấy đây rất không thoải mái.
Chỉ vài ba câu, Chu Hoành đã hiểu rõ vị trí hiện tại của mình trong lòng Cố Duẫn, anh ấy "hứ" một tiếng rồi đứng dậy đi vào phòng bếp: "Em không quen làm việc này đúng không?"
Trịnh Tây Tây đang chuẩn bị các món ăn phụ cho món lẩu, khi cô nhìn thấy Chu Hoành thì lên tiếng chào anh ấy.
Chu Hoành tự mình rót một ly nước và đứng bên cạnh Trịnh Tây Tây xem cô làm bếp.
Cố Duẫn bước vào để lấy đồ bê ra ngoài.
Trịnh Tây Tây bật tivi.
Bên ngoài tuyết rơi, Cố Duẫn mở một chai rượu vang, ba người vây quanh bàn ăn cạnh nồi lẩu nghi ngút khói.
Trong phòng có hệ thống sưởi, Chu Hoành cởi áo ngoài, chỉ mặc một chiếc áo dài tay, xắn ống tay áo tiếp tục than thở: "Học y thật sự rất mệt, đã rất lâu không được ăn bữa ăn tử tế nào rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!