Chương 28: Em gái, nuông chiều anh vậy sao

Sự việc này dẫn tới hậu quả trực tiếp nhất chính là, khoảng thời gian đó, số lượng thư tình Trịnh Tây Tây nhận được tăng mạnh.

Trong cặp sách của Trịnh Tây Tây, trong hòm gửi thư của ký túc xá, hoặc trên bàn lúc tới tự học ở thư viện... Thường sẽ xuất hiện những lá thư không rõ lai lịch.

Rất nhiều người Trịnh Tây Tây thậm chí còn không biết.

Đối với những thứ này, Trịnh Tây Tây hoàn toàn không biết phải xử lý như thế nào.

Nếu là tỏ tình trực tiếp, thì cô còn có cơ hội từ chối thẳng mặt. Nhưng viết thư, cô không thể trả lại từng bức một được, thường xuyên qua lại, nói không chừng sandal lung tung sẽ trở nên nhiều hơn.

Đa số đã bị Trịnh Tây Tây vứt đi. Mặc dù có hơi làm nhục tâm ý của người khác. Nhưng Trịnh Tây Tây không hề suy nghĩ tới yêu đương, cũng không định trả lời, phần tâm ý này trước sau gì cũng bị lãng phí.

Còn có vài lá đặt ở trong hòm thư, sau khi bị đám Tằng Ngữ mang về, thì bỏ ở trên bàn trống của ký túc xá.

Ký túc xá của trường đại học Văn bốn người một phòng, sau khi Quan Minh đổi ký túc xá thì vẫn chưa có ai dọn vào, phòng của bọn họ lại có thêm một vị trí trống dùng để đặt đồ.

Đối với việc thư nhiều thêm trong hòm, các bạn cùng phòng đều theo thói quen ném lên bàn trống, có lúc Tằng Ngữ còn thích thú kiểm kê lại, xúc động: "Thanh xuân đúng là thanh xuân."

Trịnh Tây Tây nhìn thấy bọn nó là đau đầu, cũng không mang tâm tư này đi xử lý được, cho nên mới bị ném ở đó.

Người vốn tràn đầy lòng tin muốn công lược Trịnh Tây Tây, cố gắng sử dụng mọi thủ đoạn, nhưng sau khi không thể tiếp cận được mỹ nhân, thì cũng ngừng suy nghĩ đó lại.

Trịnh Tây Tây vẫn là người giữ vững vị trí đầu bảng khó công lược nhất của đại học Văn, điều này căn bản không thay đổi.

Trước tết nguyên đán, Trịnh Tây Tây nhận được điện thoại của Trịnh phu nhân, bảo cô vào hôm tết nguyên đán về nhà ăn cơm.

Từ khi Trịnh Tây Tây bị Cố Duẫn đưa đi, ngoại trừ Trịnh Hoài thỉnh thoảng bắt gặp, thì những người khác của Trịnh gia đều chưa từng hỏi tới chuyện của Trịnh Tây Tây, có cảm giác như con gái cho mượn ra ngoài như bát nước đổ đi.

Chỉ có cha Trịnh từng gọi cho cô một cuộc điện thoại, truy hỏi tiến triển giữa cô và Cố Duẫn.

Có lẽ lần đó nhận ra Trịnh Tây Tây không vui, nên về sau cha Trịnh cũng không tìm cô thêm lần nào nữa, dù sao thì muốn nghe ngóng tin tức của cô cũng rất dễ, chỉ cần cô không cãi vã với Cố Duẫn, bên phía cha Trịnh, cô muốn buông thả thế nào cũng được.

Lần này cũng không biết xảy ra chuyện gì, mà lại nhớ tới cô.

Chỉ là về nhà ăn cơm mà thôi, Trịnh Tây Tây không từ chối, sau khi hỏi thời gian thì đồng ý. Hơn nữa, cô quả thực cũng cần về Trịnh gia một chuyến.

Là một học bá, lúc đi học Trịnh Tây Tây ghi chép vô cùng kỹ, nội dung chính được sắp xếp còn đầy đủ hơn sách tham khảo nhiều.

Liễu Thành Nghiệp không thích đọc sách, những ghi chép này có đưa cho cậu thì cậu cũng không cần, cô không muốn vứt, nên mang về, bỏ ở Trịnh gia. Lần này quay về cô tiện thể lấy ghi chép lại, lần sau lúc đi làm gia sư có thể lấy đi cho Phó Sơ.

Trước kỳ nghỉ một ngày, Trịnh Tây Tây kín giờ học, đến tận hơn năm giờ mới đi ra khỏi trường học.

Trước khi tan học, Cố Duẫn gửi tin nhắn cho cô: Ở đâu?

Trịnh Tây Tây nhìn thấy tin nhắn, khóe miệng bất giác cong lên.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ một lát, nhìn thấy vài chiếc lá lẻ loi trên cây, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười.

Đây là tầng năm, sao Cố Duẫn có thể xuất hiện ở trên cây được.

Trịnh Tây Tây trả lời: Đang học, ở tòa thứ ba, sắp tan học rồi.

Cô bỏ điện thoại vào trong cặp, nhưng vẫn không nhịn được nhìn vào trong cặp, sau đó dứt khoát cầm lên, đặt ở trên tay trái.

Một lát sau, Cố Duẫn trả lời: Ừm.

Không nói gì cả, nhưng Trịnh Tây Tây biết bây giờ có tám chín phần là anh đang ở trường học.

Lúc tan học, bài học thầy vừa giảng được một nửa, lại kéo dài thêm một lát, mọi người mới lục tục thu dọn đồ đạc đi ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!