Chương 27: Chuyện ngẫu nhiên

Sáng chủ nhật, Trịnh Tây Tây đi dạy thêm.

Trịnh Tây Tây dạy kèm toán và vật lý cho một cô gái, một tuần dạy hai ngày, giữa tuần và cuối tuần.

Thời gian hoàn toàn không cố định, nhiều khi cô gái bên đó bận việc sẽ điều chỉnh lại thời gian. Nếu như Trịnh Tây Tây có việc không đến được thì cũng sẽ nói rõ lý do xin nghỉ. Đôi bên cùng hợp tác hòa thuận, vui vẻ.

Cô gái đó tên là Phó Sơ, tính cách có chút hướng nội, chậm nhiệt và ăn nói nhỏ nhẹ.

Nhưng cũng vì tính cách của mình mà trong lúc học, cô ấy không dám hỏi giáo viên về những câu mà mình không hiểu. Vì vậy, cô ấy đã chép tất cả lại và đợi Trịnh Tây Tây giải thích.

Trịnh Tây Tây rất kiên nhẫn giảng bài, đề bài dễ đến mấy cho dù phải giảng đi giảng lại nhiều lần nhưng cô vẫn không bày ra bộ mặt không vừa ý.

Môn vật lý và toán của Phó Sơ quả thực không được tốt, cô ấy lại là một người vô cùng nhạy cảm. Trước đây từng đổi gia sư hai lần, tất cả đều do cảm thấy cô ấy quá khó dạy, dạy thế nào cũng không dạy được. Dạy cô ấy đến mức bực mình, nhịn không được mà nói ra vài câu khó nghe, cuối cùng khiến con người ta khóc.

Phó Sơ vốn dĩ không muốn mời gia sư nữa nhưng thấy môn vật lý lại không đủ điểm, người nhà cũng phải khuyên rất lâu, thế nên cô ấy mới quyết định mời thêm lần nữa, nếu vẫn không được thì sau này không mời luôn.

May mắn là Trịnh Tây Tây rất kiên nhẫn, dạy một lần không biết bèn thay đổi phương pháp, đến khi đối phương hiểu mới thôi.

Ban đầu Phó Sơ hơi căng thẳng, sau này thấy Trịnh Tây Tây không nói gì mình nên cũng dần dần thả lỏng và bắt đầu thích ứng với cô. Ngoài việc học, thỉnh thoảng cả hai cũng nói về những chuyện lặt vặt ở trường.

Sau khi buổi học kết thúc, Trịnh Tây Tây đánh dấu một vài câu hỏi trong sách tham khảo làm bài tập về nhà cho cô ấy: "Mấy câu đầu tiên đều có dạng tương tự, em nên giải theo từng bước rồi viết ra, hướng giải đề tốt nhất là nên nghĩ trong đầu vài lần. Ba câu phía sau là dạng đề cải thiện, sẽ khó hơn một chút. Nếu như không biết, em có thể viết ra công thức và hướng giải, bữa sau đến chị sẽ giúp em xem."

Phó Sơ cẩn thận ghi chép vào vở, sau đó nói: "Chị, chị có muốn ở lại nhà em ăn cơm trưa xong rồi mới về không? Nhà em mới thay một người bảo mẫu mới nấu cơm rất ngon. Sườn hấp làm cực kỳ ngon."

"Không cần đâu, em ăn nhiều một chút nhé." Trịnh Tây thu dọn đồ rồi nói: "Buổi trưa chị còn bận việc khác."

"Vậy được." Phó Sơ tiễn Trịnh Tây Tây ra đến cửa.

Trịnh Tây Tây nhéo gương mặt nõn nà của Phó Sơ: "Chị đi đây, đừng lười biếng làm bài tập, làm cho thật tốt vào."

"Em biết rồi."

Trịnh Tây Tây mỉm cười. Đôi mắt của cô cong thành hình lưỡi liềm xinh đẹp, vẫy tay chào cô ấy.

"Chị ơi, em phát hiện chị thích cười nhiều hơn trước rồi." Phó Sơ đột nhiên nói.

"Hả? Có sao?" Trịnh Tây Tây sờ lên mặt mình, cũng không phát hiện ra bất kỳ điểm khác biệt nào.

"Có." Phó Sơ kiên định nói: "Thật ra cũng không phải là hay cười, mà là… cười lên trông rất đẹp."

Thật ra, trước đây Trịnh Tây Tây cũng hay cười nhưng nụ cười đó lại khiến người ta cảm giác như cô ẩn giấu điều gì đó sau lưng, cảm thấy không được chân thực.

Có điều, cô xinh đẹp như vậy, cười như thế nào nhìn cũng thấy đẹp. Vì vậy trước đây Phó Sơ đã không chú ý đến.

Cho đến dạo gần đây, Phó Sơ cảm thấy khi Trịnh Tây Tây cười, dường như đã không còn thứ gì đó vô hình ẩn giấu, có thể thấy được rõ sự hạnh phúc qua đôi mắt cô, như thể những vì sao đang tỏa sáng ở bên trong.

Phó Sơ vốn là một người nhạy cảm, nhận thức về phương diện này cũng nhạy bén hơn người khác.

"Vậy cảm ơn Phó Sơ đã quá khen rồi." Trịnh Tây Tây nháy mắt và nói với cô ấy

Bây giờ đến lượt Phó Sơ trở nên lúng túng.

Điều kiện gia đình Phó Sơ khá tốt. Mẹ cô ấy là giám đốc điều hành của một công ty chứng khoán lớn, bố là một luật sư, khuyết điểm duy nhất là họ đều rất bận.

Trịnh Tây Tây đến đây đã nhiều lần nhưng số lần gặp được bố mẹ của cô ấy thì đếm trên đầu ngón tay. Tiền phí dạy kèm cũng được chuyển trực tiếp qua Wechat.

Tính cách hướng nội của Phó Sơ ít nhiều cũng liên quan đến hoàn cảnh gia đình của cô ấy.

Sau khi Trịnh Tây Tây ra khỏi sân, một chiếc xe hơi đã đậu trước mặt cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!