Trịnh Tây Tây vốn đang rất cảm động.
Nhưng Cố Duẫn lại giống như có phép thuật, lời nói vừa vọt ra khỏi miệng anh, toàn bộ sự cảm động của Trịnh Tây Tây tức khắc vứt cho chó ăn.
Cô nhìn tờ giấy Cố Duẫn đưa cho cô, nhận cũng không phải mà không nhận cũng không xong.
Cuối cùng, trong ánh mắt nghi hoặc và khó hiểu của anh, cô đành nhận lấy lau qua cái mũi, thậm chí lúc cô thổi nến còn nhớ đến câu "Thổi ra bong bóng mũi" của anh cho nên không dám dùng sức quá lớn, động tác ngượng nghịu thổi một hồi mới có thể thổi tắt ngọn nến.
Không biết là Cố Duẫn nghĩ đến cái gì, ngồi bên cạnh cô cười nắc nẻ không dừng lại được.
Trịnh Tây Tây dậm chân: "Anh, anh không được cười nữa, anh còn cười là tình nghĩa anh em chấm dứt từ đây đấy."
"Được rồi." Cố Duẫn dừng cười, nói: "Chẳng qua anh đang cảm thấy rất vui thôi."
Có quỷ mới tin anh.
Bọn họ chỉ có hai người, cho nên chỉ mua một cái bánh kem cỡ nhỏ.
Hai người phân nhau chiếc bánh kem, ăn không nổi nữa thì lấy nó trét lên mặt đối phương. Làm trên người họ toàn là bánh kem.
Trong phòng khách có trải thảm, màu nâu, mang theo những hoa văn kỳ lạ, trong một lần đi du lịch Cố Duẫn đã nhìn thấy cái này, cảm thấy đẹp cho nên mua về, cuối cùng cũng có cơ hội để dùng tới.
Sau khi xử lý xong bánh kem, ánh mắt hai người đều đồng loạt dừng lại trên tấm thảm bị làm bẩn, sau đó không hẹn mà cùng dời mắt sang chỗ khác, quyết định để ngày mai mới suy nghĩ đến vấn đề giặt thảm khiến người ta đau đầu, nói chúc ngủ ngon với nhau.
Không biết có phải là do chứng khiết phích(1) quấy phá hay không, Trịnh Tây Tây nằm mơ thấy bản thân mình giặt thảm cả một đêm, sáng sớm ngày hôm sau đã bò dậy, sau đó cố hết sức để kéo tấm thảm ra trải ngoài ban công.
Trịnh Tây Tây đi đến phòng kho tìm một thùng đựng nước, một cái gáo để múc nước, còn có một cái bàn chải, tất cả toàn là đồ mới tinh, sau đó một tay cầm gáo nước tưới nước lên chỗ thảm bị làm bẩn, một tay cầm bàn chải chà lau, cuối cùng cũng rửa sạch cái thảm.
Thảm cứ phơi ngay ở trên ban công, Trịnh Tây Tây thu thập những đồ vật khác xong, sau đó chạy tới phòng vệ sinh để rửa tay.
Lúc sắp đi đến toilet, cô gặp phải Cố Duẫn vừa mới rời giường.
Cố Duẫn mặc quần áo ngủ, đầu tóc còn có mấy cọng tóc chổng ngược lên, trên tay... Cầm một cái quần lót màu đen.
Trịnh Tây Tây: "..."
Hai người hai mặt nhìn nhau, Cố Duẫn nhìn quần lót trong tay, Cố đại thiếu gia ngày thường cho dù trời có sập xuống cũng không thèm chớp mắt bỗng nhiên giật đứng như bị sét đánh, cơn buồn ngủ bị gạt đi không ít.
Anh vươn một bàn tay, tận lực làm ra vẻ bình tĩnh chỉ vào phía phòng vệ sinh: "Em vào trước đi?"
Trịnh Tây Tây cũng rất xấu hổ. Cô cũng không phải là cái gì cũng không biết, trước kia lúc học sinh học thầy giáo đã giảng qua, buổi sáng các bạn nam tỉnh lại có khả năng xuất hiện hiện tượng xuất tinh, nhìn bộ dáng này của Cố Duẫn, chắc hẳn là muốn đi giặt quần lót.
Cô tận lực xem nhẹ nhiệt độ nóng bừng trên mặt, nỗ lực gán ghép cảnh tượng trước mặt với đoạn văn vở buồn tẻ trong sách sinh học, để hóa giải tình cảnh xấu hổ này.
Trịnh Tây Tây đi rồi, Cố Duẫn xấu hổ đứng lại tại chỗ: "Mẹ nó!"
Lúc còn ở dinh thự Dục Minh, bởi vì diện tích rất lớn cho nên mỗi căn phòng đều có nhà vệ sinh riêng. Nhưng căn chung cư này diện tích lại nhỏ hơn một chút, hơn nữa Cố Duẫn còn nhường ra một chút không gian để làm thành phòng học và phòng để quần áo cho Trịnh Tây Tây, cho nên không gian ở những phòng khác cũng trở nên nhỏ hơn một chút.
Mà Cố Duẫn không thích phòng diện tích nhỏ, bởi vậy không hy sinh thêm không gian để trang bị phòng tắm riêng nữa. Dù sao căn hộ này chủ yếu là để cho Trịnh Tây Tây ở, thời gian Cố Duẫn ở đây cũng không nhiều, trong phòng anh không có phòng tắm phòng vệ sinh cũng không sao cả.
Cứ như vậy, Cố Duẫn muốn dùng toilet phải đi xuống dưới lầu.
Cố Duẫn chỉ là một tên đàn ông bình thường, cũng có hiện tượng sinh lý như bao người khác, hơn nữa đã cấm dục khá lâu rồi, cái chuyện buổi sáng tỉnh dậy thấy quần lót bị dính bẩn là chuyện không thể tránh khỏi, nhưng chuyện trộm đi giặt quần lót kết quả lại bị Trịnh Tây Tây bắt gặp này quá mức xấu hổ.
Kỳ thật dựa vào độ dày của da mặt Cố thiếu gia, nếu gặp được người khác có lẽ vẫn có thể bày ra vẻ mặt trấn định, thậm chí còn hỏi vặn lại mấy câu không biết xấu hổ như "Tôi đi giặt quần lót đấy thì sao nào có phải chưa gặp qua chuyện đời hay không" linh tinh.
Nhưng mà anh vừa mới rời giường, đầu óc còn chưa khôi phục lại trạng thái linh hoạt minh mẫn như ngày thường, hơn nữa Trịnh Tây Tây là em gái, lại đột nhiên xuất hiện làm cho anh bị giật mình, dẫn đến đầu óc đơ máy tạm thời, trực tiếp ảnh hưởng đến khả năng phát huy của anh.
Lúc anh đi xuống dưới lầu cũng không nhìn thấy bóng người, không biết là cô chui từ chỗ nào ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!