Chương 25: Sinh nhật

Anh trai có tính cách rất thực tế, rất hào hoa và phong lưu bây giờ đang uống rượu ở quán bar ở tầng dưới

"Rượu này có hương vị độc đáo và uống cũng rất ngon."

Trần Minh Viễn rót đầy ly cho mình, tò mò hỏi: "Cố Duẫn, Văn Thành lớn như vậy sao cậu lại tìm được một quán bar như vậy?"

Đỗ Phong và Trịnh Hoài lần lượt có người yêu, cả hai đều đang bận hẹn hò, chỉ còn lại hai người độc thân là Trần Minh Viễn và Cố Duẫn thỉnh thoảng hay hẹn nhau ra uống rượu.

"Vô tình tìm thấy thôi." Cố Duẫn nói.

Trần Minh Viễn nhấp một ngụm rượu, đầy thâm ý quay lại nói: "Văn Đại có phải ở gần đây không? Có phải hẹn hò với em nào mà bị cho leo cây hay không?"

Mặc dù câu này có hơi bất ổn, nhưng cũng đoán đúng tám chín phần.

Thấy anh không có phản bác lại, tâm tình Trần Minh Viễn nhất thời trở nên tốt hơn: "Ha ha, Cố Duẫn, cậu cũng có ngày hôm nay à."

Nhớ lúc trước, Cố Duẫn thường cho bọn họ leo cây.

Chỉ có thể nói rằng, thiên đạo luân hồi, người cho người khác leo cây thì sẽ có ngày bị cho leo cây.

Cố Duẫn dựa vào sô pha, hơi nhướng mày: "Nếu nói như cậu, vậy là cậu thành người dự bị rồi."

Anh khịt mũi: "Người dự bị thì đắc ý gì chứ."

Trần Minh Viễn: "... Chết tiệt!"

Cậu ta thực sự rất ghét miệng lưỡi của Cố Duẫn, nhưng cậu ta lại không nói lại anh.

Một lúc sau, Trần Minh Viễn tự mình nghĩ thông rồi.

Anh em với nhau cả mà, không phải là chỉ người dự bị thôi sao. Nhìn vào Đỗ Phong và Trịnh Hoài khi yêu đương đi, đều cố tránh bọn họ rất xa, nhưng nếu sau này chia tay, không phải sẽ quay về đây để uống rượu cùng bọn họ sao.

"Tôi nghe nói rằng cậu muốn mua nhà gần Văn đại." Trần Minh Viễn hỏi vu vơ: "Người làm phụ huynh như cậu quả thực rất tận tâm."

"Ừm." Cố Duẫn lười biếng đáp.

"Cậu thực sự coi người ta như em gái sao." Trần Minh Viễn nói "Xì" một tiếng: "Nhìn không ra cậu lại kiên nhẫn như vậy."

Cố Duẫn là người như thế nào, là người chơi với anh từ nhỏ đến lớn, nên không ai hiểu rõ anh hơn cậu ta.

Trước khi mẹ Cố gặp chuyện, Cố Duẫn thực sự là một thiên thần, phong độ, dễ thương và lễ phép, khi đó trẻ con trong lớp thường đánh nhau những chuyện vặt vãnh, Cố Duẫn chỉ cần thuyết phục vài câu là đã giải quyết xong.

Mọi người đều giành chơi với Cố Duẫn, cậu ta cũng không ngoại lệ, chẳng những như thế cậu ta còn ngưỡng mộ Cố Duẫn nhất trong lớp, ngày ngày đều chạy theo sau Cố Duẫn, cho dù là đồ ăn vặt hay là đồ chơi yêu thích nhất cậu ta đều lấy ra chia sẻ với Cố Duẫn.

Cho đến sau này, thiên thần dần dần biến thành ác quỷ.

Chỉ hai ba câu nói có thể khiến người ta bật khóc, tính cách hung hãn, chỉ nhướng mi thôi cũng có thể khiến người ta cảm thấy áp lực như bị đánh.

Những người thích ở bên cạnh anh đều rời bỏ anh, đến khi học phổ thông, tính cách của anh lại thay đổi, trở nên ngạo mạn và thậm chí còn khó hiểu hơn.

Không ai biết anh đang nghĩ gì, rất ít người dám đến gần anh.

Sau khi anh trở về nước, tính khí này trở nên rõ ràng hơn. Tuy nhiên, người này bây giờ lại gạt bỏ hết những gai góc của mình để trở thành một vị phụ huynh, thậm chí còn mua một căn nhà trong khuôn viên Văn Đại, càng nghĩ càng thấy khó tin.

Những suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu của Trần Minh Viễn, cậu ta lại tiếp tục nói: "Nhưng mà như vậy cũng tốt, với ngoại hình của Trịnh Tây Tây như vậy, nếu không ai bảo vệ rất dễ xảy ra chuyện."

Kể từ khi Trịnh Tây Tây xuất hiện tại bữa tiệc sinh nhật của Từ Hưng Châu, có không ít người nhớ đến cô. Có rất nhiều người đã thông qua cậu ta mà tìm hiểu về cô.

Khuôn mặt của Trịnh Tây Tây thực sự rất đẹp, rất có khí chất, trên người cô lúc nào cũng toát lên sự yêu đời, nếu cô cầm một cuốn sách và đứng trước cửa thư viện chụp ảnh, thì tấm ảnh đó có thể trở thành một tấm áp phích quảng cáo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!