Cố Duẫn mua vé bay sáng nên vừa sáng sớm đã đưa Trịnh Tây Tây bay về Văn thành.
Bọn họ ra khỏi xe, đứng dưới một bãi đỗ xe của một tòa hội sở cao cấp Cố thị, chìa khóa xe thì đưa cho giám đốc để anh tìm người lái về.
Lúc máy bay hạ cánh, Trịnh Tây Tây vẫn còn chìm trong cảm giác hoảng hốt.
Mấy ngày ở bên ngoài này, cô và Cố Duẫn đều vứt hết tất cả mọi chuyện ra sau đầu. Mỗi ngày chỉ cần nghĩ đến chơi gì ăn gì là xong, ngày tháng trôi qua vô cùng vui vẻ.
Bây giờ về đến Văn thành một đống chuyện cần xử lý cứ thế ập đến.
Cố Duẫn có hai cái điện thoại, một cho công việc và một cho cá nhân.
Vài ngày này điện thoại dành cho công việc đều để ở trạng thái tắt máy nên mọi việc lớn nhỏ trong công ty đều đến tay của Tề Thịnh.
Sau khi hạ cánh xuống sân bay liền nhận được cuộc gọi đầu tiên đến từ Tề Thịnh:
"Tôi nói này đại thiếu gia của tôi ơi, cậu cuối cùng cũng biết về đây rồi à, nói thật, cậu mà về trễ thêm một ngày nữa thì tôi soán vị cậu luôn đấy."
Cố Duẫn cười như không cười:
"Cứ lật đi, lật cho tích cực vào. Lật được Cố tổng xuống tôi tặng giải thưởng vàng cho cậu luôn."
Tề Thịnh: "…"
Tề Thịnh đã biết việc hôm nay anh về từ tối qua, trong điện thoại cũng đơn giản nói qua mấy chuyện phát sinh trong công ty cùng với hành trình mấy ngày tiếp theo rồi. Cuối cùng chỉ nói:
"Tôi đã tự mình lái xe đến sân bay đón cậu đã đủ tốt hay chưa."
Cố Duẫn không hề cảm kích nói:
"Sao cậu không nhân lúc đó mà sớm soán vị, đến đón tôi làm gì? Tôi lại thiếu một tài xế à?"
Tề Thịnh cười hihi hai tiếng:
"Cậu không thiếu nhưng em gái thiếu á. Tôi nghe nói có em gái ở đó nên tôi đã sớm chuẩn bị đưa cậu về chủ trì công việc rồi. Còn tôi sẽ giúp cậu đưa em ấy về nhà."
"Cút đi." Cố Duẫn tắt phụt điện thoại.
Trịnh Tây Tây trước khi lên máy bay chỉ mặc một cái áo mỏng, sau khi đến Văn thành nhiệt độ hạ thấp thấy rõ nhưng ở trong sân bay còn có điều hòa nên không thấy lạnh.
Cố Duẫn tìm trong vali một cái áo len nhưng cảm thấy không đủ liền lật ra thêm một cái áo khoác nữa khoác lên người cô:
"Mặc vào đi."
Trịnh Tây Tây bỏ balo đằng sau xuống sau đó ngoan ngoãn cầm lấy áo len và áo khoác mặc vào.
Lúc Tề Thịnh tìm đến thì thấy Cố Duẫn đang dùng một tay kéo vali còn một tay xách theo một cái balo còn em gái ở bên cạnh đang mặc áo. Áo len màu be càng làm nổi bật dáng vẻ ngoan ngoãn của cô.
Trịnh Tây Tây mặc xong mới ngẩng đầu lên nhìn Cố Duẫn:
"Mặc xong rồi."
Lời vừa ra khỏi miệng cô đã cảm thấy lời này vô cùng ngu ngốc, sao bản thân mặc áo xong cũng phải báo cáo nhỉ.
Xấu hổ ở chỗ, Cố Duẫn có nhắc nhở thêm phần cổ áo sau đó sửa soạn lại một chút. Sờ lớp vải dày dày cảm thấy mặc nhiều thế chắc cũng được rồi mới nói:
"Đi thôi, có thể ra ngoài rồi."
Tề Thịnh lập tức đi đến:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!