Lúc Cố Duẫn tỉnh lại thì phát hiện mình đang ngủ ở trên giường bên trong nhà, quần áo trên người đã đổi thành quần áo ngủ, đầu giường còn đặt hai ly nước, phía trên dán một tờ giấy ghi chú.
Bên trái là nước mật ong, Trịnh Tây Tây thấy ở trên mạng nói uống nước mật ong sau khi say có thể giảm đau đầu, bên phải là nước ấm bình thường.
Cố Duẫn giơ tay cầm lên, sờ vẫn còn ấm, vừa đặt ở đây chưa lâu.
Cố Duẫn cũng không biết hôm qua mình đã uống bao nhiêu rượu, nhưng thể chất của anh đặc biệt, rất khó uống say, hơn nữa sau khi tỉnh lại rất ít khi nôn, cũng không biết là tốt hay không.
Anh uống hết hai ly nước, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Hôm nay là ngày giỗ của cha mẹ Cố Duẫn, cũng là ngày mà tâm trạng anh khó chịu nhất trong năm.
Cảm xúc cực kỳ áp chế trong những ngày bình thường, đều sẽ chạy phát tán vào ngày hôm nay.
Nhìn ngày tháng trên lịch, Cố Duẫn nhắm mắt, đè nén những hình ảnh hỗn loạn trong đầu xuống.
Anh thay quần áo xong rồi xuống lầu, Trịnh Tây Tây đã tự tay làm xong bữa sáng ngồi đợi anh ở dưới.
"Anh, anh dậy rồi." Trịnh Tây Tây đặt tờ báo trong tay xuống, đảo mắt nhìn Cố Duẫn.
Tâm trạng của Cố Duẫn cũng vô thức buông lỏng không ít bởi vì nụ cười này: "Ừm, chào buổi sáng."
Hai người ngồi xuống trước bàn ăn.
"Hôm nay anh... Muốn ra ngoài một lát." Cố Duẫn nói: "Có lẽ phải qua vài ngày nữa mới có thể quay về."
"Ừm." Trịnh Tây Tây cũng không nói gì thêm.
Những gì nên hỏi hôm qua cô đã hỏi Trịnh Hoài rồi, lúc này chỉ gật đầu một cái rồi tiếp tục ăn đồ ăn.
Ăn sáng xong, Cố Duẫn quay về phòng, lúc ra ngoài, anh nhìn thấy Trịnh Tây Tây cũng ở dưới lầu, trong tay ôm một bó hoa bách hợp.
Bước chân của anh hơi ngừng lại, Trịnh Tây Tây rất tự nhiên nói: "Anh nhanh chút đi, chú Lâm đang đợi chúng ta ở bên ngoài đó."
Hôm nay là ngày giỗ của cha mẹ Cố Duẫn, năm nào anh cũng đi tảo mộ vào ngày này, cho dù vô tình đụng trúng mấy ngày anh công tác ở nước ngoài cũng chưa từng đứt đoạn.
Anh vốn không định nói chuyện này với Trịnh Tây Tây.
Dù sao đây cũng không phải là chuyện có thể khiến người khác vui vẻ, mình anh đi một chuyến là được rồi, không ngờ Trịnh Tây Tây vẫn biết.
Trịnh Tây Tây ôm hoa, hoa bách hợp mới được hái xuống, bên trên vẫn đọng vài giọt sương, là loài hoa mẹ Cố thích nhất, trước kia lần nào Cố Duẫn đi tảo mộ cũng sẽ mang theo một bó hoa bách hợp.
Cố Duẫn đi tới, ánh mắt thoáng dừng lại trên bó hoa bách hợp, nói: "Vậy đi thôi."
Trịnh Tây Tây thở phào nhẹ nhõm.
Chú Lâm mở cửa xe, Trịnh Tây Tây chui vào.
Hôm nay Cố Duẫn khá trầm tĩnh, sau khi lên xe vẫn luôn im lặng, Trịnh Tây Tây biết tâm trạng của anh không tốt, nên cũng im lặng, ngồi ở bên cạnh anh.
Nghĩa trang nằm ở vùng ngoại ô, chú Lâm dừng xe ở cổng vào nghĩa trang.
Trịnh Tây Tây ôm bó hoa xuống xe.
Nghĩa trang của mẹ Cố là sau khi tìm thầy phong thủy xem qua mới quyết định, nghĩa trang nằm ở trên núi, kề non cận nước, phong cảnh rất đẹp. Nhưng dù phong cảnh có đẹp thì cũng không thể che đậy được sự thật rằng đây là một nơi đau lòng.
Đường tới nghĩa trang cần phải leo qua sườn dốc, hai người đi hơn mười phút mới đi tới đích.
"Đây là Trịnh Tây Tây." Cố Duẫn giới thiệu: "Đứa em gái con tìm cho mình, có phải rất đáng yêu không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!