Chương 20: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, Trịnh Tây Tây lại ngủ nướng một hôm.

Đồng hồ sinh học của cô luôn rất chuẩn, mấy ngày gần đây hầu như đều tự thức dậy lúc bảy giờ, hôm nay cũng thế.

Tuy nhiên bây giờ là tháng mười một, mặt trời không lên sớm như trước kia. Trịnh Tây Tây mở to mắt, nhìn sắc trời mênh mông bên ngoài qua khe hở của cửa sổ, cuộn chăn lại, ngủ thiếp đi.

Đến khi tỉnh lại lần nữa thì mặt trời đã lên cao, cũng sắp chín giờ rồi.

Cô rửa mặt xong rồi đi xuống, Cố Duẫn đã rời giường từ sớm, giờ đang mặc quần áo ở nhà, duỗi đôi chân dài ngồi trên sofa gọi điện thoại.

Người giúp việc mang bữa sáng lên, Trịnh Tây Tây kéo ghế ra, ngồi xuống bàn ăn trước, Cố Duẫn gọi điện thoại xong cũng đi tới.

"Anh, chào buổi sáng." Trịnh Tây Tây cong mắt cười nói.

"Em gái, chào buổi sáng."

Trịnh Tây Tây uống cháo rồi lại ăn thêm một lồng bánh bao nhân canh.

Cố Duẫn hỏi: "Em có muốn đi cưỡi ngựa không?"

Trịnh Tây Tây ăn hết một miếng bánh bao cuối cùng, phồng má nhìn anh, Cố Duẫn giải thích: "Trần Minh Viễn không ở yên trong nhà được, muốn hẹn bạn ra ngoài chơi."

Nói xong anh bèn đưa ra quyết định: "Đi thôi, đi ra ngoài vận động một chút, anh nhớ bên kia còn có chỗ bắn cung."

Trịnh Tây Tây không có ý kiến gì, cô uống hết ly sữa bò, lên lầu đổi một bộ quần áo rộng rãi hơn.

Lúc Cố Duẫn và Trịnh Tây Tây đến thì những người khác đã chơi được một hiệp rồi.

Mọi người túm lại với nhau ở mỗi bãi bắn cung.

Trước kia khi nhóm Cố Duẫn và Trần Minh Viễn tụ tập thì đều là nhóm riêng, hôm nay vì Trịnh Tây Tây cũng muốn đến nên bọn họ cũng gọi thêm mấy cô gái khác.

Lúc Trịnh Tây Tây đến, Trần Minh Viễn đang gắn tên lên cung, sau khi mũi tên được bắn ra thì trúng vào vòng sáu điểm.

Cô gái đứng bên cạnh cậu ta vô cùng nể tình mà reo hò.

Vốn dĩ Trần Minh Viễn đang có chút lâng lâng, quay đầu lại nhìn thấy Cố Duẫn thì lập tức xấu hổ đến da đầu tê dại.

Môn thể thao này cậu ta không thể so được với Cố Duẫn và Trịnh Hoài, chơi cũng chỉ tạm được mà thôi. Vốn dĩ được gái reo hò cổ vũ cậu ta còn rất vui vẻ, nhưng đúng lúc bị Cố Duẫn thấy được, Trần Minh Viễn cảm thấy da mặt mình hình như không được dày cho lắm.

Cậu ta nhất định sẽ không chơi bắn cung chung với Cố Duẫn để mà làm nền cho anh, thấy Cố Duẫn đến, Trần Minh Viễn ném thứ đang cầm trên tay cho anh: "Đại ca, cho cậu đấy."

Sau đó thì tự chạy đến kế bên chơi.

Cố Duẫn cầm cung trong tay ước lượng một chút, thử cảm giác rồi đứng vào vị trí, động tác lắp tên kéo cung liền mạch lưu loát, trúng ngay hồng tâm.

Cố Duẫn đẹp trai, động tác lại càng ngầu hơn, cô gái ban đầu xem Trần Minh Viễn bắn cung mà liều mạng reo hò, nhìn thấy Cố Duẫn như thế lại không dám mở miệng, chỉ còn lại vẻ si mê.

Nhưng mà Cố Duẫn cũng không phải đang biểu diễn cho cô ta xem, Cố đại thiếu gia quay đầu lại, đắc ý mà nhướn mày với Trịnh Tây Tây, có chút cảm giác khí phách hăng hái.

Trịnh Tây Tây tự nhận là hiểu được ý của Cố Duẫn, mới vừa rồi Trần Minh Viễn bắn cung còn có người reo hò, nếu đổi thành Cố Duẫn mà lại im lặng thì mất mặt lắm, vậy nên phải trông cậy vào cô bù vào rồi.

Trịnh Tây Tây hắng giọng nói: "Wow, anh trai giỏi quá đi, anh là xạ thủ thần, ủng hộ anh!"

Cố Duẫn: "…"

Cố đại thiếu gia cũng được trải nghiệm cái cảm giác xấu hổ ngọt ngào mà Trần Minh Viễn vừa mới trải qua. Nhưng Cố đại thiếu gia mặt dày, ngoại trừ ban đầu hơi kinh ngạc ra, thì rất nhanh đã thản nhiên tiếp nhận lời khen đó.

Anh đến bên cạnh tìm một vị trí trống, vẫy vẫy tay với Trịnh Tây Tây: "Đến đây, anh dạy cho em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!