Chương 18: Bị anh kẹp trong lòng

Trịnh Tây Tây cũng đã suy nghĩ hồi lâu rồi mới dám nói với cha Trịnh như thế.

Trước tiên chưa nhắc đến chuyện cha Trịnh chỉ là nửa tin nửa ngờ, cho dù ông ta có thật sự tin đi chăng nữa thì cũng không thể nào nói ra được. Trong số những người gần gũi với Cố Duẫn nhất, chắc chắn Trịnh Hoài là người phải đứng mũi chịu sào. Nếu thanh danh của Cố Duẫn bị hủy hoại, khó tránh sẽ ảnh hưởng đến Trịnh Hoài.

Trịnh Hoài là con trai trưởng nhà họ Trịnh, vì danh dự của Trịnh Hoài, cho dù cha Trịnh có thật sự nghi ngờ đi chăng nữa thì cũng sẽ giữ kín như bưng, xem như chưa từng biết gì cả.

Bởi thế cho nên Trịnh Tây Tây mới không kiêng nể mà nói bậy với ông ta như thế.

Còn về việc chuyện ông ta nói với cô, bảo cô phải nắm chắc cơ hội, nghĩ cách gả cho Cố Duẫn thì…

Cố Duẫn đúng là rất tốt, nhưng anh chỉ coi cô là em gái, mà cô cũng chỉ coi anh là anh trai.

Không nói tới cô chỉ vừa mới thành niên, cho dù một ngày nào đó cô muốn yêu đương và gả đi chăng nữa, thì cô cũng hy vọng là xuất phát từ ý nguyện của chính mình chứ không phải vì người nhà bày mưu đặt kế, giống như chấp hành nhiệm vụ mà đạt được mục đích nào đó như vậy.

Bản chất Trịnh Tây Tây không phải là một người chịu nghe lời cho lắm.

Mọi chuyện ở nhà họ Liễu vẫn luôn do mợ cô định đoạt, vì cô chỉ là một đứa trẻ không được ai coi trọng, không có trưởng bối dốc lòng dẫn đường, mọi việc đều phải do chính bản thân quyết định, có đôi lúc vì đạt được mục đích của chính mình mà không thể không lấy toàn bộ tinh lực ra để mà đối phó với mợ.

Có đôi khi cũng sẽ giống như ứng phó với cha Trịnh vậy, nói dối một chút.

Cô biết nói dối là không đúng, nhưng cuộc sống này lại không cho phép cô làm một người chỉ biết nói thật.

Hơn nữa, không rõ vì sao cô cứ cảm thấy Cố Duẫn cũng sẽ không để ý.

Cô cực kỳ cẩn thận mà ngẩng đầu lên nhìn Cố Duẫn, trong lòng nghĩ, nếu như anh để ý, vậy thì cô có thể đến tìm cha để giải thích, cùng lắm thì cũng chỉ bị mắng một trận mà thôi, chẳng qua là kế tiếp sẽ hơi phiền phức một chút.

Cô mới vừa ngẩng đầu lên, Cố Duẫn đã duỗi tay kẹp lấy cổ cô.

Trịnh Tây Tây giống như một con gà con bị anh kẹp trong lòng.

"Cái người gần nhất dám tung tin vịt anh ấy mà…"

"Cỏ trên mộ đã mọc cao ba trượng rồi?" Trịnh Tây Tây gian nan nói. "Anh Cố Duẫn, bình tĩnh, ba em nhất định sẽ giữ kín như bưng, chỉ vì việc nhỏ này mà làm thế thì không đáng đâu."

Biểu cảm của Trịnh Tây Tây thật sự quá mức nghiêm túc khiến cho Cố Duẫn dở khóc dở cười: "Em gái, giờ là xã hội pháp trị, dốc hết nước trong đầu em ra đi."

Vốn dĩ Cố Duẫn chẳng thèm để ý đến mấy lời gió thoảng mây bay, vừa rồi nói thế cũng chỉ là muốn hù dọa Trịnh Tây Tây một chút mà thôi. Nếu như anh để ý đến mấy lời đồn đại, thì đã không có cái tính gặp ai cũng chế giễu như bây giờ rồi.

Anh buông cô ra, bất đắc dĩ nói: "Cái người bịa đặt gần đây nhất chính là Đỗ Phong, giờ anh ta sống sung sướng lắm cơ."

Lúc đó Cố Duẫn học lớp mười, cùng khối với Đỗ Phong. Hai người tuy rằng biết tên của đối phương, cũng đã từng gặp mặt nhưng lại chưa chơi với nhau bao giờ.

Đỗ Phong thích một nữ sinh ở lớp 10A8, theo đuổi một tuần mới phát hiện đối phương thích Cố Duẫn, vì thế mỗi ngày đi học đều tung tin đồn về Cố Duẫn.

Cùng lúc đó, Cố Duẫn lại đang bị đủ kiểu người chặn đường tỏ tình đã phiền lắm rồi, Đỗ Phong lại gây ra chuyện đó vừa hay đúng ý anh, trả cho anh cuộc sống yên bình. Trong lúc vui vẻ, anh còn mời Đỗ Phong ăn một bữa cơm.

Khi đó Đỗ Phong kích động đến đến độ mặt trắng bệch hết cả lên, sáng hôm sau lập tức đi giải thích lời đồn.

Cố Duẫn đành phải mời lại anh ta ăn một bữa cơm nữa, bảo anh ta tiếp tục bịa đặt đi. Trải qua ba năm, tuy Đỗ Phong không theo đuổi được em nữ sinh kia, nhưng lại trở thành bạn của Cố Duẫn.

Với chuyện này, Trịnh Tây Tây thật ra chẳng hề cảm thấy kỳ lạ chút nào.

Cố Duẫn nhìn thì không dễ ở chung, còn quá độc mồm độc miệng, nhưng khi thực sự ở chung rồi, thì sẽ phát hiện ngay cái con người này trong ngoài không đồng nhất chút nào. Ngoài miệng thì nói mấy lời đáng ghét thế thôi, nhưng thật chất lại là một người rất dịu dàng, không thù hằn, cũng không tính toán chi li.

Cho dù lúc nào anh cũng nói mấy lời không lọt tai, nhưng đám người Trịnh Hoài và Trần Minh Viễn vẫn thích chơi với anh.

"Buổi chiều anh phải về." Cố Duẫn đút tay vào túi quần, bày ra dáng vẻ thảnh thơi. "Buổi chiều em muốn ở lại nhà họ Trịnh hay là theo anh về?"

Đây rõ ràng chính là một câu hỏi tặng điểm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!