Chương 17: Trịnh Tây Tây đột nhiên cảm thấy có chút hồi hộp, tim đập cực nhanh

"..."

Tuy rằng lý do thoái thác này có hơi thái quá, cũng không biết là cha Trịnh có tin hay không, nhưng điều này cũng không ngăn cản ông ấy đồng ý.

Cố Duẫn còn mang theo cả lễ vật tới.

Trịnh Tây Tây nhìn cái hộp đặt trước mặt cha Trịnh, thầm nghĩ, lúc mới xuống xe, Cố Duẫn không tiến vào cùng với cô, chắc hẳn là đi lấy lễ vật.

Cố Duẫn nghiêm túc, mặc dù vẫn là giọng điệu nhẹ nhàng thậm chí là không hề đứng đắn như vậy, nhưng anh thật sự có ý định mang cô rời khỏi nhà họ Trịnh.

Cố Duẫn còn đang chờ câu trả lời của cô.

Trịnh Tây Tây đột nhiên cảm thấy có chút hồi hộp, tim đập cực nhanh.

Ngay cả lúc trước được nhà họ Trịnh đón về, cô cũng không có hồi hộp như vậy.

Ngoài sự căng thẳng, dường như còn có những cảm xúc khác đan xen với nhau.

"Con đồng ý." Trịnh Tây Tây nói, cố gắng làm cho mình có vẻ bình tĩnh và biết tự kiềm chế.

Cha Trịnh dường như thở phào nhẹ nhõm: "Nếu Tây Tây không có ý kiến gì, vậy thì chuyện này cứ quyết định như thế đi."

Một lát sau, ông ấy đứng lên, tìm đại một lý do rồi gọi Trịnh Tây Tây đến phòng làm việc.

Đây là lần đầu tiên Trịnh Tây Tây tới nơi này.

Phòng sáng sủa rộng rãi, bên trong có không ít đầu sách quý hiếm, phía trước là bàn làm việc của cha Trịnh.

"Tây Tây, con trở về lâu như vậy, cha còn chưa từng nói chuyện với con, vốn là muốn để cho con thích ứng một thời gian." Cha Trịnh hòa thuận nhìn cô, nói: "Ấn tượng của con đối với Cố Duẫn như thế nào?"

"Rất tốt ạ." Trịnh Tây Tây nói: "Đẹp trai, người lại tốt."

"Đứa nhỏ Cố Duẫn này, là cha nhìn từng chút từng chút lớn lên." Cha Trịnh nói: "Nó và anh trai của con bắt đầu là bạn cùng lớp từ khi còn ở trường mẫu giáo, mãi cho đến khi lên cấp ba."

"Bọn con trai ấy mà, chơi bóng, bơi lội, chơi game... Cái gì cũng làm cùng nhau."

Cha Trịnh hoài niệm một hồi, lúc này mới nói: "Con cũng không còn nhỏ nữa, đã trưởng thành rồi, có thể yêu đương được rồi."

Trịnh Tây Tây đột nhiên có dự cảm không lành, chợt nghe Cha Trịnh nói: "Cố Duẫn cũng không tồi."

"Con phải nắm chắc cơ hội, tốt nhất có thể gả được cho Cố Duẫn."

Nhà họ Cố là hào môn hàng đầu nước Hoa, mà Cố Duẫn lại là con trai duy nhất của nhà họ Cố.

Nhà họ Trịnh tuy rằng cũng có tiền, nhưng so sánh với nhà họ Cố, vẫn còn thua kém cả một đoạn lớn.

Mà một đoạn lớn này, không chỉ là tài lực mà còn có cả nhân mạch, quan hệ, quyền thế, trên tất cả các phương diện.

Nếu không phải là Trịnh Hoài và Cố Duẫn có quan hệ thân thiết thì xuất thân và thực lực như nhà họ Trịnh hoàn toàn không thể nào với tới nhà họ Cố được.

Có Cố Duẫn thỉnh thoảng cứ lắc lư trước mắt, cha Trịnh không tránh khỏi việc nảy sinh chút tâm tư.

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Ông ấy vốn là muốn tác hợp cho Cố Duẫn với Trịnh Nghi, nhưng Cố Duẫn vừa gặp đã không có hứng thú gì với Trịnh Nghi cả, mà Trịnh Nghi đến trước mặt Cố Duẫn thì ngay cả một câu cũng không dám nói, cha Trịnh cũng chỉ đành từ bỏ.

Ai biết phong hồi lộ chuyển (1), Trịnh Tây Tây thế nhưng lại có cơ hội như vậy. Hơn nữa xem ra, ấn tượng của Cố Duẫn đối với Trịnh Tây Tây hẳn là cực kỳ không tồi.

Cha Trịnh là một thương nhân, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Trịnh Tây Tây, ông ấy đã nghĩ được nhiều hơn phu nhân của mình. So với Trịnh Nghi có ngoại hình thanh tú thì ông ấy lại có kỳ vọng cao hơn với Trịnh Tây Tây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!