Một tiếng "anh" này vừa ngọt vừa mềm mại, Cố Duẫn thầm mắng một tiếng "Đệt" trong lòng.
Cô em gái này cũng biết làm nũng quá đi mất.
Tuy nhiên anh cũng không biểu lộ những suy nghĩ đó ra mặt, chỉ nhàn nhạt nói: "Giờ thì em biết chỉ có anh mới đối tốt với em nhất đó thôi."
Trịnh Tây Tây cười, "ưm" một tiếng.
Một lát sau, Từ Hưng Châu cầm một đôi dép lê đến đây, thuận tiện mang theo một cái túi giấy để Trịnh Tây Tây bỏ giày vào.
"Cám ơn." Trịnh Tây Tây đổi giày, bỏ đôi giày cao gót vào trong túi.
Vì để tránh ngại ngùng, sau khi đưa dép lê xong thì Từ Hưng Châu đi ngay.
Quần áo mà Trịnh Tây Tây mặc trước khi đến đây được tài xế đặt ở trong xe, bây giờ không mang theo bên cạnh, cả người chỉ có chiếc di động và một chiếc túi đựng giày cao gót đặt dưới đất này thôi.
Cố Duẫn vốn không định đến đây, Trịnh Tây Tây là do Trịnh Hoài dắt ra ngoài chơi, anh cảm thấy Trịnh Hoài không vô dụng đến mức ngay cả em gái ruột của mình cũng không trông được.
Nhưng mà anh vừa mới tắm xong không lâu thì đã nghe nói Trịnh Nghi nhập viện, còn có người gửi ảnh chụp vào nhóm, trong đó không có Trịnh Tây Tây, không biết anh nghĩ gì mà lại muốn đến đây xem thử, quả nhiên là Trịnh Tây Tây vẫn còn ở đây.
Trịnh Nghi nhập viện, những người khác của nhà họ Trịnh đều đến bệnh viện, nhà họ Trịnh bây giờ chẳng còn một ai, đương nhiên Cố Duẫn không thể nào đưa người về được.
"Đi thôi, anh thu lưu em một đêm vậy." Cố Duẫn nói.
Trịnh Tây Tây ngoan ngoãn đuổi kịp anh.
Sau khi Cố Duẫn về nước, không ở chung với bố mà ở một mình tại biệt thự Dục Minh.
Biệt thự Dục Minh được xây bên cạnh bờ sông Văn, từ đó nhìn về phía trước có thể thấy được những tòa nhà cao tầng san sát hai bên bờ sông và chiếc cầu lớn nổi tiếng bắc ngang qua sông kia. Chẳng những có thể ngồi ở trong nhà ngắm được toàn cảnh hoàng hôn trên sông mà đây còn là một vị trí tốt, cách công ty không đến mười phút lái xe.
Vị trí tốt, hoàn cảnh tốt, giá cả cũng vì thế mà cao đến mức quá đáng.
Trước khi rẽ xe đi vào thì Cố Duẫn dừng lại trước một trung tâm thương mại.
Trịnh Tây Tây đã gục trên ghế phụ từ lúc nào không hay, Cố Duẫn cũng không gọi cô dậy, một mình đi vào trung tâm thương mại, chẳng mấy chốc đã xách theo mười mấy cái túi đi ra, ném lên ghế sau.
Lúc đóng cửa, Trịnh Tây Tây đang chìm trong mộng đẹp bị tiếng động đó đánh thức, chậm rãi mở to mắt ra.
Cố Duẫn mới từ bên ngoài vào, đang thắt dây an toàn, thấy cô tỉnh thì nói: "Còn năm phút nữa là đến nơi."
Trịnh Tây Tây nhìn ra ngoài, con phố này cực kỳ phồn hoa, dưới ánh đèn đường lóa mắt, phóng tầm mắt nhìn ra chỉ thấy toàn là những nhãn hiệu hàng hóa xa xỉ mà đến cả những người không chú ý đến mốt cũng nghe nhiều thành quen.
Xe rẽ một cái, đi vào dọc theo vành đai xanh, rõ ràng là đi không bao xa, bốn phía lập tức yên tĩnh lại, so với lúc nãy thì giống như đặt mình vào hai thế giới khác nhau, dường như bỗng chốc từ trong phố thị phồn hoa nhất đến với khu rừng trong trẻo yên tĩnh.
Xe rẽ mấy vòng, một tòa nhà xinh đẹp lập tức xuất hiện ra trước mắt.
Cố Duẫn xuống xe, lấy đống túi ở ghế sau ra, Trịnh Tây Tây đuổi theo.
Vào nhà rồi, Cố Duẫn đổi giày, lấy một đôi dép lê mới cho cô.
Đôi dép lê đó trắng trẻo mũm mĩm, còn có một cặp tai thỏ, khóe miệng Trịnh Tây Tây giật giật, mặt không biểu cảm mà mang vào.
Trong nhà trang hoàng thiên theo gam màu ấm, trông có vẻ ấm áp thoải mái, nhưng tất cả những món đồ trong nhà đều được sắp xếp chỉnh tề đâu vào đấy, thoạt nhìn không có nhiều dấu vết sinh hoạt cho lắm.
Cố Duẫn đưa cô lên phòng ngủ ở trên lầu, buông những chiếc túi trên tay xuống: "Tối nay em ở đây đi, anh ở ngay sát bên, có việc gì có thể gọi anh."
Trịnh Tây Tây gật đầu, lời cảm ơn đến bên miệng rồi lại nuốt trở vào.
Cố Duẫn không thiếu câu cảm ơn này của cô, nói những thứ đó vốn chẳng có ý nghĩa gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!