Chương 15: Không phải còn có anh sao

Cố Duẫn cúp máy.

Trần Minh Viễn nhướng mày.

Ban đầu cậu ta cũng có ý muốn thử xem.

Lần trước ăn cơm cùng nhau, cậu ta luôn cảm thấy cách Cố Duẫn đối xử với Trịnh Tây Tây có gì đó khác biệt.

Vốn tưởng rằng nghe được tên Trịnh Tây Tây thì anh sẽ có chút hứng thú, nhưng không ngờ anh lại lập tức cúp máy.

Không thú vị.

Trần Minh Viễn quay trở lại: "Cậu ấy vừa về nhà, chắc còn đang mệt nên không muốn đến."

"Vậy thôi đi, dù sao bây giờ cậu ấy cũng đã về nước, muốn tụ tập lại cũng có rất nhiều cơ hội."

Trịnh Tây Tây đứng cạnh giá đồ ăn phía bên tay phải của sảnh lớn, xung quanh cô có vài cô gái, ai cũng cầm ly rượu chờ mời rượu với cô.

Tuy nhìn mọi người đều có vẻ cư xử tao nhã, ăn nói khéo léo, cũng rất thân thiện với cô. Nhưng sau vài lần mời rượu, Trịnh Tây Tây dần dần bắt đầu cảm thấy, e rằng những người này cố ý chuốc say cô.

Cô đang muốn tìm một cơ hội bỏ chạy vào nhà vệ sinh, nhưng Từ Hưng Châu nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay đã đi qua đây.

Hắn ta vươn tay cầm lấy ly rượu của Trịnh Tây Tây, nâng ly lên với những người khác: "Tây Tây chưa uống rượu bao giờ, mọi người đừng chuốc say cô ấy, nếu muốn uống vậy để tôi uống với mọi người."

"Nếu cậu uống thì phải uống ít nhất ba ly." Có người cười nói.

"Đúng vậy đó."

"Ba ly thì ba ly."

Từ Hưng Châu không nói nhiều, hắn ta gọi một phục vụ qua, cầm lấy ba ly rượu uống một hơi cạn sạch.

Hắn ta đặt ly rượu rỗng trước mặt họ: "Được chưa mấy người đẹp?"

Những người khác thấy thế cũng không làm khó hắn ta nữa, sau khi uống xong họ cũng rời đi ngay.

"Họ cũng không có ác ý gì đâu." Từ Hưng Châu quay đầu nói với Trịnh Tây Tây: "Nhưng mà rượu mời đừng uống cạn, nếu không thì ai cũng phải nằm sấp xuống thôi."

Nói xong hắn ta bắt đầu giới thiệu thân phận của những người đó cho cô biết.

"Người mặc váy đỏ tên là Tề Thi Dao, con gái của ông chủ tập đoàn bất động sản Bách Thịnh, tính cách hơi kiêu ngạo nhưng không có mưu mô gì, khi đã quen biết sẽ rất dễ chơi chung."

"Người ở ngoài cùng bên trái là con gái của một nhà giàu mới nổi, tôi quên tên mất rồi, không cần quá để ý đâu."

"Người mặc váy tím ở giữa có mẹ là con gái duy nhất của ông chủ tập đoàn đá quý, cha ở rể…"

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Hắn ta kiên nhẫn giới thiệu với cô, nói cho cô người nào cần phải chú ý, người nào không, vì để giúp cô dễ nhớ hơn hắn ta còn cố ý chỉ ra đặc điểm của những người đó.

Từ Hưng Châu chắn ba ly rượu thay cho Trịnh Tây Tây, tửu lượng của hắn ta cũng không tệ, nhưng hắn ta vốn đã uống không ít, uống cạn ba ly rượu cũng bị ảnh hưởng đôi chút, mặt hắn ta đỏ ửng lên.

Hắn ta là người có ngoại hình tuấn tú như ánh mặt trời tỏa nắng, giọng nói lại trong trẻo, rất dễ chiếm được cảm tình của các cô gái, ít nhất là ở Văn Đại có rất nhiều người thích hắn ta.

Không phải Trịnh Tây Tây không nhận ra Từ Hưng Châu đang cố ý tiếp cận cô, cô hỏi: "Từ Hưng Châu, có phải cậu đang theo đuổi tôi không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!