Trịnh Tây Tây thở phào nhẹ nhõm.
Cô đã nói mà, không thể có chuyện máu chó như vậy được.
Hơn nữa, anh nói chuyện không thể nói xong luôn trong một lần được sao? Tại sao cứ phải chia ra làm hai lần.
Trịnh Tây Tây cảm thấy vừa rồi tim mình đập cực nhanh, suýt nữa thì bị đau tim vì sợ hãi.
Cô kìm nén giọng nói, tức giận trả lời anh: Anh rất rảnh sao?
Anh thực sự đi làm giám định, cô cho rằng anh chỉ nói đùa.
Khi tin nhắn được gửi đi không lâu thì Cố Duẫn đã trả lời: Hẳn là không bận bằng em gái.
Cố Duẫn: Tin nhắn mà anh gửi vài tiếng trước, đến bây giờ mới được xem.
Trịnh Tây Tây:...
Ngay khi cô định tiếp tục trả lời tin nhắn, Cố Duẫn đã trực tiếp gọi điện thoại.
Trịnh Tây Tây liền trả lời tiếp theo tin nhắn: "Tôi đang ngủ, vừa mới tỉnh dậy."
"Ngủ đến bây giờ?"
"Ừ, tôi trở lại trường học, buổi trưa thu dọn đồ vật có chút mệt mỏi… Đúng rồi." Trịnh Tây Tây hỏi: "Tối hôm qua anh ngủ như thế nào?"
Trịnh Tây Tây vẫn còn nhớ chuyện tách cà phê tối qua.
Đương nhiên Cố Duẫn sẽ không nói ra cái chuyện mất ngủ bò dậy uống sữa bò kia.
"Ngủ rất ngon." Cố Duẫn nói: "Vừa dính vào giường liền ngủ.". harry potter fanfic
Anh nói xong liền chuyển chủ đề.
"Anh cũng ở đại học Văn." Cố Duẫn liếc nhìn đồng hồ: "Cùng nhau ra ngoài ăn một bữa cơm đi, tiện thể giới thiệu một người anh trai khác cho em."
"Về sau ở đại học Văn gặp phải chuyện gì, chẳng hạn như cần người có sức lực để dọn đồ vật linh tinh, thì cứ tìm anh ấy."
"..."
Cố Duẫn quả thực ở đại học Văn.
Anh có một người bạn thân nối khố lớn hơn mình vài tuổi tên là Chu Hoành, đang học tiến sĩ tại khoa Y của đại học Văn, bình thường đều bận đến chân không chạm đất, muốn tìm anh ấy chỉ có thể tự mình đến bên đó tìm người.
Sau khi nói xong chuyện ăn cơm, anh lại hỏi một chút khẩu vị của Trịnh Tây Tây, xác nhận địa điểm ăn uống, lúc này mới cúp điện thoại.
Sau khi Chu Hoành từ phòng thí nghiệm đi ra, sau đó vẫn luôn đợi Cố Duẫn nói chuyện điện thoại xong, dựa vào tường suýt nữa ngủ thiếp đi, thì Cố Duẫn bên này rốt cuộc cũng kết thúc cuộc gọi.
Anh ấy đi tới: "Từ khi nào mà cậu trở thành bà mẹ chồng như vậy? Không giống cậu nha."
Anh ấy tự hỏi tự đáp xong, liền theo thói quen khoác lên bả vai Cố Duẫn: "Được nha, tên nhóc cậu, có phải là yêu rồi không?"
Từ nhỏ tính tình tên nhóc Cố Duẫn đã không tốt, từ trước đến nay luôn chỉ có người khác nhường anh, chưa từng thấy anh đối với bất luận người nào kiên nhẫn như vậy. Nếu đối phương không phải là con gái, anh ấy sẽ vặn đầu mình xuống làm bóng để đá.
Có điều, một người đàn ông thẳng nam sắt thép như Cố Duẫn, thế nhưng có thể thông suốt?
"Đừng nói nhảm." Cố Duẫn gạt tay anh ấy xuống: "Một em gái thú vị, về sau cũng là em gái của cậu, giúp tôi chiếu cố một chút."
"Em gái a, xem ra là trâu già gặm cỏ non rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!