Thẩm Niệm Thâm thi xong đã là ngày 20 tháng 1.
Kì thi vừa kết thúc, một đám học sinh còn ở lại trường liền xách hành lý trở về như tên bắn.
Lúc thi xong đã là ba giờ chiều, Tôn Điềm Điềm định cùng Thẩm Niệm Thâm chuẩn bị trực tiếp về nhà.
Kết quả còn chưa kịp đi đã bị Hứa Lệ túm lại, "Gấp cái gì chứ, tớ với Trình Đóa mua vé máy bay ngày mai về, đêm nay chúng ta đi tụ tập một chút."
Thẩm Niệm Thâm trưng cầu ý kiến của Tôn Điềm Điềm, cô đương nhiên không có ý kiến, kéo Thẩm Niệm Thâm, cười tủm tỉm nói: "Anh nói đi đâu em liền đi đó."
Thời gian này vẫn luôn bận rộn khó có được ngày nghỉ, Thẩm Niệm Thâm cũng muốn nghỉ ngơi một chút, vì thế buổi tối bốn người cùng nhau đi ra ngoài ăn cái lẩu.
Bởi vì đi sớm nên ăn lẩu xong chỉ mới hơn 7 giờ một chút.
Buổi tối bên ngoài có gió lớn, Tôn Điềm Điềm kéo Thẩm Niệm Thâm, đầu chôn ở trong lòng ngực anh.
Thẩm Niệm Thâm ôm cô, vì cô mà chắn gió, anh quay đầu lại nói với Hứa Lệ: "Tìm chỗ nào ở trong nhà đi, Điềm Điềm sợ lạnh."
Hứa Lệ nắm tay Trình Đóa từ phía sau đi tới, nói: "Hiện tại còn sớm, nếu không thì đi chơi bida đi?"
"Được được, em muốn chơi!" Lần trước Trình Đóa vừa mới học đánh bida nên đặc biệt hưng phấn.
Tôn Điềm Điềm từ trong lòng ngực Thẩm Niệm Thâm ngẩng đầu, quay đầu lại nhìn Trình Đóa cùng Hứa Lệ, "Nhưng mà em không biết chơi."
Hứa Lệ cười nói: "Để A Niệm dạy em, cậu ấy chính là cao thủ đó."
Tôn Điềm Điềm kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Niệm Thâm, "Anh còn biết đánh bida sao?"
Thẩm Niệm Thâm còn chưa nói lời nào thì Hứa Lệ đã chen vào nói: "Cậu ấy biết rất nhiều thứ, về sau em sẽ cảm nghiệm được thôi."
Đôi mắt Tôn Điềm Điềm như chứa ngàn sao, "Thẩm Niệm Thâm, sao anh lại lợi hại như vậy."
Thẩm Niệm Thâm cười cười, nói: "Cũng không phải là chuyện gì rất khó."
"Nhưng mỗi ngày anh phải làm nhiều việc như vậy, làm sao có thời gian học nhiều thứ thế." Tôn Điềm Điềm vừa ngạc nhiên vừa sùng bái, trước kia ấn tượng của cô với học bá chính là một ngày 24 giờ ngoại trừ học tập thì vẫn là học tập.
Nhưng Thẩm Niệm Thâm hoàn toàn không giống vậy, làm sao anh vừa có thể học tập tốt, vừa có thể giỏi các kĩ năng khác ngoài trừ học tập ra?
Hứa Lệ quay đầu lại nói: "Em cũng cảm thấy thần kỳ đúng không? Anh cảm thấy một người đàn ông như cậu ấy quả thực là như vị thần."
Tôn Điềm Điềm nghe Hứa Lệ khen Thẩm Niệm Thâm liền có một loại cảm giác có chung vinh dự, đặc biệt tự hào.
Cô ôm cánh tay Thẩm Niệm Thâm chậm rãi đi phía trước, câu được câu không mà cùng Thẩm Niệm Thâm nói chuyện: "Nghe nói anh còn lấy được giải quán quân cuộc thi bơi lội của thành phố tổ chức?
Thẩm Niệm Thâm "ừ" một tiếng.
Tôn Điềm Điềm tò mò, hỏi: "Khi nào vậy?"
Thẩm Niệm Thâm: "Lúc mười bảy tuổi, cao nhị (lớp 11)."
Tôn Điềm Điềm càng sùng bái, "Thẩm Niệm Thâm, anh thật là lợi hại."
Lúc mười bảy tuổi, cô còn cả ngày ở trường chơi đùa.
Thẩm Niệm Thâm cười một cái, nói: "Là bởi vì có tiền thưởng nên mới đi tham gia."
"A, được bao nhiêu tiền vậy?"
"3000." Vốn là không có gì hứng thú, nhưng sau đó nghe nói có tiền thưởng nên không chút do dự liền đi báo danh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!