Thời điểm Thẩm Niệm Thâm đặc biệt cường điệu muốn hai chiếc giường, mấy chị gái trước quầy tiếp tân đều không nhịn được cười.
Tôn Điềm Điềm ai oán, đột nhiên cảm thấy mình giống như sói xám còn Thẩm Niệm Thâm lại là tiểu bạch thỏ. Cô là muốn ăn anh sao?
Tức giận!
Cầm chìa khóa phòng, thời điểm Thẩm Niệm Thâm quay đầu lại dắt Tôn Điềm Điềm, cô tức giận trừng mắt liếc anh một cái.
Thẩm Niệm Thâm: "…"
Khách sạn mà Tôn Điềm Điềm đặt là khách sạn tốt nhất trong làng du lịch, tầm nhìn của phòng bọn họ vừa vặn lại không tệ. Mới vừa đẩy cửa vào, liếc mắt một cái liền trông thấy ngoài cửa sổ mặt tuyết trắng xóa.
Tôn Điềm Điềm kích động ném Thẩm Niệm Thâm sang một bên mà chạy vào trong.
Cửa ban công mở ra, gió lạnh rào rạt thổi tới, gió lạnh thổi vào khuôn mặt ló ra bên ngoài của Tôn Điềm Điềm tựa như bị con dao nhỏ cắt qua. Cô vội vàng che mặt, ghé người vào lan can ban công, "Thẩm Niệm Thâm anh mau đến xem đi, thật xinh đẹp."
Thẩm Niệm Thâm ném hai cái balo lên sô pha sau đó mới đi ra ngoài.
Khách sạn vừa vặn cách núi tuyết ở đằng xa một khoảng cách thật tốt, liếc mắt một cái là nhìn thấy một dãy phủ tuyết trắng tinh khôi, thập phần chấn động.
Tôn Điềm Điềm ghé vào ban công cao hứng nói: "Phòng chúng ta có thể thấy toàn cảnh núi Minh Nguyệt mà không cần đi ra ngoài."
Nói xong cô quay đầu nhìn Thẩm Niệm Thâm: "Hay là chúng ta ở lại khách sạn, lát nữa kêu quầy tiếp tân mang đồ ăn tới."
Ánh mắt Thẩm Niệm Thâm dừng trên đôi má bị thổi đến hồng của Tôn Điềm Điềm, hai tay áp vào má cô, "Lạnh không?"
Tôn Điềm Điềm cười tủm tỉm nói: "Vẫn ổn."
"Vào thôi." Thẩm Niệm Thâm nói xong thì nắm tay Tôn Điềm Điềm đi vào phòng.
Trong phòng có máy sưởi ở kế bên cửa ban công, nháy mắt liền ấm áp.
Tôn Điềm Điềm gỡ mũ và bao tay sau đó cởi chiếc áo lông vũ ra, cô đi vài bước đến giường rồi tùy tiện nằm xuống, "Mệt mỏi quá đi."
Ngồi hai giờ xe, ít nhiều gì cũng có chút mệt mỏi.
"Nghỉ ngơi một lát trước đi." Thẩm Niệm Thâm ngồi trên sô pha, lấy một quyển sách từ trong cặp ra.
Tôn Điềm Điềm nằm trên giường, nhàm chán hỏi: "Thẩm Niệm Thâm, anh có từng quen với cô gái nào khác chưa?"
Thẩm Niệm Thâm nhíu mày, ngước mắt nói: "Em không có việc gì à?"
Tôn Điềm Điềm sửng sốt vài giây, ngay sau đó nhớ tới, cười khanh khách nói, "Em quên mất, trước kia anh chưa từng tiếp xúc với nữ sinh."
Thẩm Niệm Thâm: "…"
Nghĩ ngợi nột lúc, Tôn Điềm Điềm đột nhiên trở mình ghé vào trên giường, hai tay chống cằm cười tủm tỉm nhìn Thẩm Niệm Thâm, đột nhiên hỏi: "Buổi tối anh thật muốn cùng em ngủ hai giường à?"
Thẩm Niệm Thâm "ừ" một tiếng, đôi mắt nhìn sách, đầu cũng không nâng.
Tôn Điềm Điềm cười, nói: "Thẩm Niệm Thâm, anh thật ngây thơ."
Thẩm Niệm Thâm: "…"
"Nhưng mà em thích." Tôn Điềm Điềm vui vẻ lăn trên giường một cái, rồi sau đó lại khởi động nửa người trên, "Thẩm Niệm Thâm, em đói bụng, chúng ta kêu đồ ăn đi."
Thẩm Niệm Thâm lúc này mới ngẩng đầu, hỏi: "Ăn cái gì?"
Tôn Điềm Điềm nói: "Anh lấy cái quyển màu đen trên bàn trà lại đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!