"Wow, Thẩm Niệm Thâm thi đại học điểm toán cư nhiên cao nhất, quá lợi hại a?!"
"A a a! Bộ dạng đánh bóng rổ cũng thật soái a!"
"Trời ơi, cậu ấy cư nhiên là tay đánh cao thủ, khó trách ngày đó dễ như trở bàn tay mà bắt được tên ăn trộm."
"Xong rồi xong rồi xong rồi, Điềm Điềm ngươi thật sự trúng độc của Thẩm Niệm Thâm rồi!"
Từ lúc Tôn Điềm Điềm biết cậu nam sinh giúp cô bắt trộm ngày đó chính là Thẩm Niệm Thâm, mấy ngày nay cơ hồ ba câu nói liền không rời Thẩm Niệm Thâm, mỗi ngày trở về ký túc xá đều ôm máy tính lên diễn đàn của trường.
Trước kia Tôn Điềm Điềm không vào diễn đàn, vẫn là Tạ Nghiên nói cho cô biết, trên diễn đàn trang đầu đều là Thẩm Niệm Thâm, bên trong có rất nhiều chuyện về Thẩm Niệm Thâm, có những ghi chép về cuộc thi bóng rổ lần trước, ảnh chụp bị bạn học chụp lén, soái đến nỗi Tôn Điềm Điềm muốn xịt máu mũi.
Diễn đàn có rất nhiều tin tức về Thẩm Niệm Thâm, cái gì mà thi đại học điểm toán đạt cao nhất, cái gì mà nhận được lời khen khi tham gia cuộc thi bơi lội do thành phố tổ chức, cái gì mà tay đánh cao thủ, vân vân mây mây...
Còn có tin nóng về Thẩm Niệm Thâm do bạn cùng phòng của anh tiết lộ, nói Thẩm Niệm Thâm cuồng sạch sẽ, đặc biệt yêu sạch sẽ, một ngày muốn tắm ba lần, đổi ba đôi vớ.
Tôn Điềm Điềm càng xem càng kích động, lúc nhìn thấy Thẩm Niệm Thâm một ngày muốn đổi ba đôi vớ, ôm máy tính, "phốc" cười lớn.
Cái này cũng quá đáng yêu a?!
Tôn Điềm Điềm ôm máy tính, ngồi xếp bằng ở trên giường, nhìn chằm chằm màn hình máy tính phá lệ cười giống hoa si.
Trình Đóa ở dưới đắp mặt nạ, nhìn bộ dáng của Tôn Điềm Điềm, bất đắc dĩ thở dài, nói với Tạ Nghiên: "Quen biết cậu ấy lâu như vậy, trước nay chưa từng thấy cậu ấy điên cuồng như vậy."
Tạ Nghiên gật đầu tán đồng, nói một câu thực kinh điển, "Tình yêu khiến người ta nổi điên."
Trình Đóa đồng ý, "Đâu chỉ là nổi điên, quả thực là điên cuồng."
Tôn Điềm Điềm từ trong máy tính ngẩng đầu, đầy mặt kích động, "Thẩm Niệm Thâm thật sự quá lợi hại."
Trình Đóa dựa vào tủ quần áo, hai tay đặt trước ngực, ngẩng đầu nhìn Tôn Điềm Điềm trên giường, cười nhạo cô, "Thời điểm lúc trước chúng tớ thảo luận về Thẩm Niệm Thâm, là ai rất khinh thường mà mắng chúng tớ thực hoa si?"
Tôn Điềm Điềm khép tập lại, hai tay ôm ngực, ngửa đầu nhìn trần nhà, "Các cậu nói xem tại sao lại có một nam sinh lợi hại như vậy? Lớn lên đã soái, đầu óc thông minh, bóng rổ cũng đánh tốt như vậy, cư nhiên còn là tay đánh cao thủ, cư nhiên còn rất yêu sạch sẽ."
Tôn Điềm Điềm càng nói càng thích, phe phẩy đầu, cảm thán một câu, "Thật là quá hoàn mỹ."
Trình Đóa: "Trời ơi, cứu mạng, lại nữa rồi."
Tôn Điềm Điềm bỗng nhiên cúi đầu, nhìn hai người Trình Đóa và Tạ Nghiên ở dưới giường, "Các cậu nói xem có phải tớ có mắt nhìn người rất tốt hay không?"
Tạ Nghiên thực nghiêm túc gật đầu, "Mắt nhìn người rất tốt, nhưng mức độ khó khăn cũng siêu cao, tớ cảm giác mắt của Thẩm Niệm Thâm hẳn là đặc biệt cao, không chừng cũng thích dạng học bá a."
Tôn Điềm Điềm cẩn thận nhìn chính mình, thực nghiêm túc hỏi: "Các cậu cảm thấy tớ thuộc dạng nào?"
Tạ Nghiên sờ cằm, đánh giá Tôn Điềm Điềm trong chốc lát, "Ách... Ngốc bạch ngọt?"
Vừa mới nói xong, Trình Đóa bên cạnh cười lớn, giơ tay hướng về Tạ Nghiên, "Nào nào nào, đập tay một cái."
Tạ Nghiên cười ha ha, cùng Trình Đóa vui sướng mà đập tay.
Tôn Điềm Điềm "hừ" một tiếng, "Các cậu cứ cười tiếp đi."
Cô đặt máy tính trên chiếc bàn nhỏ cuối giường, sau đó kéo chăn nằm xuống.
Chăn che kín mít đến dưới cằm chỉ lộ ra một khuôn mặt nhỏ, trắng nõn, xinh đẹp, đôi mắt nhìn trần nhà màu trắng, khóe miệng cong cong, không biết suy nghĩ cái gì.
Buổi sáng ngày hôm sau, tám giờ rưỡi Tôn Điềm Điềm liền bò từ trên giường xuống. Lúc ấy, nhóm bạn cùng phòng cũng tỉnh, Trình Đóa và Tạ Nghiên nằm trên giường chơi di động, Gì Miêu ngồi ở dưới giường đọc sách.
Năm nhất học ít cho nên buổi sáng hôm nay bốn người không có tiết học.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!