Đêm giao thừa, ánh đèn sáng choang phòng khách Tôn gia, trên TV là chương trình chào đón năm mới.
Tôn Điềm Điềm cuộn người trên sofa tán gẫu với Thẩm Niệm Thâm, Lâm Cảnh một mình ngồi ở đối diện thường hay cúi đầu nhìn xuống điện thoại trên tay, mẹ Tôn cùng ba Tôn thì khe khẽ nói nhỏ, không một ai chuyên tâm xem chương trình.
Ba Tôn lặng lẽ khều vợ, hất cằm về phía Tôn Điềm Điềm ở sofa bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Bà hỏi đi."
Mẹ Tôn gật đầu, "Chờ tí."
Bà nói xong liền dịch về hướng đầu kia sofa, khuỷu tay chống lên tay vịn, đầu hướng tới trước mặt Tôn Điềm Điềm, cười tủm tỉm hỏi: "Điềm Điềm, nhắn tin với ai cả buổi tối mà vui vẻ vậy?"
"Đúng vậy, Điềm Điềm có phải con qua mặt chúng ta mà quen bạn trai hay không?" Ba Tôn cũng nhích tới, phối hợp cùng vợ mình mà hát tuồng.
Tôn Điềm Điềm đang cao hứng nhắn tin với Thẩm Niệm Thâm, vừa ngẩng đầu liền thấy ba mẹ đã an vị ở trước mặt, cả hai đều cười tủm tỉm nhìn cô.
Tôn Điềm Điềm chớp chớp mắt nhìn bọn họ.
Mẹ Tôn thấy con gái không đáp lời, chạy nhanh lại nói: "Nếu là chuyện yêu đương thì phải nói cho chúng ta biết nha. Hiện tại con đã vào đại học, đã có thể yêu đương rồi, mẹ với ba sẽ không nói gì con cả."
Tôn Điềm Điềm kỳ thật còn chưa định nói cho ba mẹ biết, nhưng nếu hai người đã nhìn ra rồi thì cô cũng không muốn dối gạt, có chút thẹn thùng gật gật đầu.
Mẹ Tôn tức khắc hưng phấn, "Thật đúng là yêu đương, có phải là tiểu Tạ không?"
"Không phải! Mẹ nghĩ đi đâu vậy?"
"A? Không phải tiểu tử Tạ Tuân kia sao?" Ba Tôn cũng vẻ mặt nghi hoặc, còn tưởng rằng là tiểu tử nhà lão Tạ kia.
"Đương nhiên không phải, nhưng cũng ở trường con, lớn lên rất tuấn tú." Thời điểm nói đến đây, Tôn Điềm Điềm liền có chút kiêu ngạo, khóe miệng bất giác cong lên.
"Phải không? Có ảnh chụp không, mau đưa cho mẹ nhìn xem." Mẹ Tôn kích động giống như muốn lập tức gặp ngay con rể, thúc giục Tôn Điềm Điềm lấy ảnh chụp ra xem.
Tôn Điềm Điềm mở một bức ảnh từ trên di động, là hai ngày trước ở thư viện đọc sách cô trộm chụp được một bên sườn mặt của anh.
Trong ảnh chụp Thẩm Niệm Thâm mặc chiếc áo khoác lông vũ màu đen, hơi cúi đầu, rất nghiêm túc cầm bút máy viết trên giấy thứ gì đó. Sườn mặt cứng cỏi, góc cạnh rõ ràng.
Mẹ Tôn nhìn thoáng qua, đôi mắt sáng lên, "Ôi, thật sự rất tuấn tú nha, ba nó mau nhìn xem."
Nói xong liền đưa ảnh cho ba Tôn ở bên cạnh, ba Tôn nhìn thoáng qua, thập phần vui mừng gật đầu, nghiêm trang nói: "Ừm, có một chút bộ dáng của tôi thời trẻ."
Mẹ Tôn nghe xong, "phụt" một tiếng bật cười, "Da mặt ông cũng thật dày, lúc còn trẻ ông nào có đẹp trai được vậy?"
Ba Tôn kiêu ngạo nói: "Nếu như tôi không đẹp trai, bà có thể gả cho tôi sao?"
"Xì, đồ tự luyến." Mẹ Tôn vẻ mặt ghét bỏ.
Tôn Điềm Điềm khoe khoang, đặc biệt tự hào nói: "Anh ấy học rất giỏi, là thủ khoa bên khoa học tự nhiên của thành phố chúng ta năm trước."
"Thật hay giả vậy?" Mẹ Tôn mở to hai mắt, "Không thể nào!! Điềm Điềm nhà chúng ta cư nhiên còn tìm được người bạn trai thủ khoa bên khoa học tự nhiên, mẹ nhớ rõ thành tích khoa học tự nhiên của con rất nát mà?" Nói xong, lại bỗng nhiên vui vẻ mà nở nụ cười.
Tôn Điềm Điềm cong khóe miệng, "Cho nên con mới muốn tìm một người bạn trai giỏi khoa học tự nhiên."
"Cho anh xem với." Lâm Cảnh vẫn luôn không nói chuyện đột nhiên nói một câu.
Mẹ Tôn vô cùng cao hứng mà lập tức đưa điện thoại cho con trai, "Thật sự rất tuấn tú."
Lâm Cảnh cúi đầu nhìn thoáng qua, sau đó hỏi Tôn Điềm Điềm, "Quen bao lâu rồi?"
Tôn Điềm Điềm nói: "Không lâu lắm."
"Lớn hơn em?" Lâm Cảnh ngước mắt nhìn về phía Tôn Điềm Điềm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!