Chương 28: (Vô Đề)

Thẩm Niệm Thâm đột nhiên hôn xuống, Tôn Điềm Điềm trợn tròn mắt, trong đầu đột nhiên "Oanh" một cái, giống như có thứ gì dưới đáy lòng nổ tung.

Đầu óc cô trống rỗng, vẫn không nhúc nhích mà sững sờ ở chỗ đó.

Thời điểm phản ứng lại thì Thẩm Niệm Thâm đã buông lỏng cô ra.

Tôn Điềm Điềm chớp chớp mắt nhìn Thẩm Niệm Thâm.

Ánh đèn mờ nhạt chiếu xuống ven đường, trên đỉnh đầu Thẩm Niệm Thâm có một vòng sáng kim sắc.

Anh vẫn duy trì tư thế nâng mặt cô như cũ, hơi cong lưng, ánh mắt nhìn cô thật sâu.

Thời gian giống như đột nhiên yên lặng lại, hai người lẳng lặng đứng đối diện nhau, không ai nói gì.

Không biết qua bao lâu, Tôn Điềm Điềm mới nhịn không được mà cười, cô ôm lấy eo Thẩm Niệm Thâm, nhích lại gần lồng ngực anh, ngẩng đầu, đôi mắt cong cong nhìn anh.

Trong lòng giống như đánh trống thật mạnh, cô nhìn chằm chằm anh thật lâu, rồi lại không biết nói gì, vì thế rất vui vẻ mà hô một tiếng, "A Niệm."

Thanh âm vừa ngọt vừa mềm chui vào trong lòng Thẩm Niệm Thâm.

Anh cũng cầm lòng không được mà cong khóe môi, tay phải ôn nhu giúp Tôn Điềm Điềm vén tóc mái ra sau tai.

Tôn Điềm Điềm nhìn thấy Thẩm Niệm Thâm nở nụ cười, bỗng nhiên cảm thấy tâm như bị hòa tan. Trong lòng cô không khỏi ngạc nhiên, ngay sau đó giơ tay tháo khẩu trang xuống, đôi mắt sáng lấp lánh phóng ra tia sáng, đột nhiên rất nghiêm túc nói: "A Niệm, anh có muốn hôn em một lần nữa không?"

Thẩm Niệm Thâm ngây người, đôi mắt nhìn chằm chằm Tôn Điềm Điềm, ánh mắt đột nhiên tối đi vài phần.1

Tôn Điềm Điềm ánh mắt chờ mong nhìn anh, bất giác mím môi lại.

Ánh mắt Thẩm Niệm Thâm chậm rãi hạ xuống, dừng ở trên môi Tôn Điềm Điềm. Không có khẩu trang che đậy, đôi môi mềm mại có chút mê người.

Tôn Điềm Điềm đợi một lát, thấy Thẩm Niệm Thâm chỉ là nhìn cô, không nói lời nào, cũng hoàn toàn không có ý muốn hôn cô, cho rằng anh lại không muốn hôn, cô không khỏi có chút không vui, buông Thẩm Niệm Thâm ra, nghiêng đầu, khẽ "hừ" một tiếng.

Sườn mặt cô đối diện với Thẩm Niệm Thâm, bởi vì không vui, môi hơi hơi dẩu lên.

Thẩm Niệm Thâm nhìn cô chằm chằm, trầm mặc một lát, rốt cuộc cũng lên tiếng gọi cô, "Tôn Điềm Điềm."

"Làm sao?" Tôn Điềm Điềm nghe thấy Thẩm Niệm Thâm kêu cô, theo bản năng quay đầu lại.

Lại không nghĩ mới vừa quay đầu lại, còn chưa kịp thấy Thẩm Niệm Thâm rõ ràng, anh đột nhiên nâng mặt cô lên, cúi đầu, nhanh chóng hôn xuống.

Làn môi ấm áp đột nhiên không kịp phòng ngừa mà dán lên làm trái tim Tôn Điềm Điềm lỡ mất  một nhịp.

Lớn như vậy, nhưng đây lại là lần đầu tiên cô thân mật với một nam sinh đến thế.

Thời điểm môi Thẩm Niệm Thâm chân chân thật thật mà chạm vào, trong đầu cô thật sự trống rỗng, tất cả cảm giác đều tập trung tới trên môi, mềm mại, nóng nóng, ngứa ngứa.

Hai làn môi nhẹ nhàng chạm nhau trong chốc lát, Thẩm Niệm Thâm hơi hơi buông cô ra, ánh mắt rất sâu nhìn cô chăm chú. Tôn Điềm Điềm nhìn đôi mắt Thẩm Niệm Thâm, dần dần, khóe miệng nhịn không được mà cong lên.

Cô bỗng có chút thẹn thùng, ôm Thẩm Niệm Thâm, đầu giấu vào trong lồng ngực anh.

Trên môi còn lưu lại độ ấm và sự mềm mại, Thẩm Niệm Thâm sờ sờ gáy cô, trong mắt hiện lên một tia ý cười ôn nhu.

Tôn Điềm Điềm dán mặt vào ngực Thẩm Niệm Thâm, tuy rằng thẹn thùng, nhưng trong lòng vẫn là ngọt ngào không thôi.

Thì ra hôn môi với nam sinh là loại cảm giác này, giống như cả trái tim đều bị hòa tan.

Thời điểm Tôn Điềm Điềm trở lại ký túc xá thì đã gần 11 giờ, nhóm bạn cùng phòng đều đã rửa mặt xong bò lên giường chuẩn bị ngủ.

Trình Đóa đang mở chăn ra, thấy Tôn Điềm Điềm trở về, cười nói: "Ôi, tiểu mỹ nhân đi hẹn hò của chúng ta đã trở lại rồi, đi chơi có vui không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!