Chương 25: (Vô Đề)

Tôn Điềm Điềm bị quả bóng đập vào đến phát ngốc, ôm đầu hơn nửa ngày cũng không đỡ đau.

Thẩm Niệm Thâm kéo tay cô xuống, phát hiện cái trán bị đập đến đỏ lên, anh cau mày, theo bản năng nhẹ nhàng xoa, "Đau không?"

Tôn Điềm Điềm giơ tay sờ chỗ bị đập vào, lắc đầu nói: "Vẫn ổn, không đau."

Lúc vừa bị đập vào thì rất đau, nhưng hiện tại đã đỡ rồi.

"Có ổn không? Bây giờ có muốn đến bệnh viện luôn không?"

Tôn Điềm Điềm vội ngẩng đầu, "Không muốn không muốn, em đâu có mảnh mai như vậy, một lát là ổn thôi."

Lúc này cô mới phát hiện toàn bộ sân bóng đều an tĩnh đến bất thường. Theo bản năng nhìn thoáng qua phía sau, kết quả vừa thấy, cô trực tiếp bị dọa ngây người. Tất cả mọi người đều đang nhìn cô, trên mặt đều là biểu tình khiếp sợ không thể tưởng tượng được.

Tôn Điềm Điềm sửng sốt vài giây mới phục hồi tinh thần, quay đầu lại, phát hiện nam sinh trên sân bóng rổ đều đang chờ.

Toàn bộ sân bóng rổ không biết có bao nhiều đôi mắt đang nhìn cô, Tôn Điềm Điềm cảm thấy mình giống như thành tiêu điểm, có chút ngượng ngùng, cô đẩy đẩy Thẩm Niệm Thâm, nhẹ giọng nói: "Anh mau đi chơi bóng tiếp đi, không cần lo cho em."

Thẩm Niệm Thâm nhìn chằm chằm Tôn Điềm Điềm trong chốc lát rồi mới nói: "Vậy chờ anh một lát, đánh bóng xong chúng ta đi."

Tôn Điềm Điềm gật đầu, "Anh đi đi, em không sao mà."

Thẩm Niệm Thâm lại giơ tay sờ trán Tôn Điềm Điềm, một hồi sau mới đứng dậy, xoay người trở lại sân bóng rổ, tiếp tục thi đấu.

Thẩm Niệm Thâm vừa đi, nhóm bạn cùng phòng liền dựa lại gần, Trình Đóa lo lắng hỏi: "Thế nào rồi Điềm Điềm, thật sự không sao chứ?"

Tôn Điềm Điềm cong môi cười, nói: "Không sao, chỉ bị đập vào một chút thôi mà."

Tạ Nghiên vẻ mặt hâm mộ, nói: "Nhưng mà Thẩm Niệm Thâm thật sự rất khẩn trương nha, thật là ôn nhu."

Tôn Điềm Điềm cúi đầu, có chút thẹn thùng.

Trận thi đấu một lần nữa bắt đầu, khán giả trên khán đài cũng dần dần hồi phục lại tinh thần từ lần khiếp sợ vừa rồi.

Phía sau không ngừng có thanh âm khe khẽ truyền đến.

"Thì ra Thẩm Niệm Thâm thật sự có bạn gái rồi, tớ còn tưởng rằng chỉ là lời đồn, nhưng nữ sinh kia hình như chúng ta chưa từng gặp qua."

"Thẩm Niệm Thâm hình như rất khẩn trương, thanh âm cũng rất ôn nhu."

"Đúng vậy, trước kia tớ nhìn thấy anh ấy còn cảm thấy anh ấy đặc biệt lạnh lùng, không thể ngờ được là lại ôn nhu với bạn gái như vậy, thật hâm mộ bạn nữ sinh kia."

Các nữ sinh bàn luận sôi nổi, không ngừng nhìn Tôn Điềm Điềm, có vài người ngồi ở rất xa thậm chí còn làm bộ đi WC, lúc đi ngang qua Tôn Điềm Điềm, đôi mắt không ngừng nhìn ngắm cô.

Một bên nhìn cô một bên hạ giọng khe khẽ nói, "Bạn gái Thẩm Niệm Thâm cũng khá xinh đẹp đó chứ."

"Vậy sao? Tớ cảm thấy không đẹp bằng Trương Mộng Dao."

"Hình tượng hoàn toàn không giống nhau, cô nữ sinh này thuộc kiểu thanh thuần đáng yêu."

"Không thể ngờ được Thẩm Niệm Thâm lại thích kiểu như vậy, vừa rồi anh ấy lại khẩn trương như thế, khẳng định là rất thích cô ấy."

Trải qua sự cố vừa rồi, Tôn Điềm Điềm cùng Thẩm Niệm Thâm cũng coi như hoàn toàn biến thành một cặp tình nhân công khai yêu đương, toàn bộ phần sau trận thi đấu, Tôn Điềm Điềm cảm thấy mình giống như con gấu trúc bị mọi người đến tham quan, bên tai đều là thanh âm nghị luận về cô.

Lúc đầu nghe còn có chút không được tự nhiên, sau đó nghe lâu rồi cũng bình tĩnh trở lại, tiếp tục cầm camera chụp ảnh Thẩm Niệm Thâm.

Từ thời khắc Thẩm Niệm Thâm ngồi xổm trước mặt Tôn Điềm Điềm, sờ trán hỏi cô có đau hay không, cả người Trương Mộng Dao đều rơi vào trạng thái vô cùng khiếp sợ, đôi mắt vẫn luôn gắt gao mà nhìn chằm chằm Tôn Điềm Điềm.

Dưới ánh mắt mang tính công kích cực mạnh của nàng, Trình Đóa ngồi ở bên cạnh liền phát hiện, lặng lẽ khều Tôn Điềm Điềm, "Trương Mộng Dao kia có phải có bệnh hay không, cứ trừng mắt với cậu làm gì vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!