Chương 22: (Vô Đề)

Lời này vừa ra khỏi miệng, Tôn Điềm Điềm liền đỏ mặt, cô ngẩng đầu, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Thâm, con ngươi đen nhánh mang theo một tia mong chờ.

Thẩm Niệm Thâm đột nhiên nghe thấy lời này của Tôn Điềm Điềm, thân thể bất giác cứng đờ, ánh mắt nhìn cô thật sâu.

Bốn mắt nhìn nhau, hai người cứ lẳng lặng mà đứng như vậy, gió đêm thổi vù vù bên tai, trong lúc nhất thời cả hai đều không ai nói gì.

Các cặp tình nhân xung quanh tới tới lui lui, chỉ có hai người bọn họ là đứng bất động.

Không biết đã qua bao lâu, Tôn Điềm Điềm thấy Thẩm Niệm Thâm nãy giờ không nói gì, cũng không có hành động gì, nhịn không được mà cười, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh, nhẹ giọng nói: "Anh không dám đúng không? Em cũng không dám."

Ánh mắt Thẩm Niệm Thâm dừng ở trên môi Tôn Điềm Điềm, bờ môi nhàn nhạt hồng, mang theo một lực dụ hoặc không thể diễn tả được, yết hầu bất giác rung một chút, thấp giọng nói: "Anh sẽ thử."

Lồng ngực Tôn Điềm Điềm run lên, một cỗ vui sướng đột nhiên nảy lên từ đáy lòng, cùng với cảm giác khẩn trương xưa nay chưa từng có.

Thẩm Niệm Thâm nâng mặt cô lên, cúi đầu, môi chậm rãi tiến lại gần cô.

Tim Tôn Điềm Điềm đập thình thịch, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Thâm, khẩn trương đến môi có chút phát run.

Hai bờ môi càng lúc càng gần nhau hơn, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Tôn Điềm Điềm khẩn trương đến thân thể căng thẳng, nhìn môi Thẩm Niệm Thâm sắp chạm vào môi cô, lồng ngực cô run hai cái, theo bản năng nhắm mắt lại.

Thẩm Niệm Thâm cũng không khá hơn Tôn Điềm Điềm, anh cũng khẩn trương, khẩn trương đến không tự giác mà ngừng hô hấp.

Như một thước phim chiếu chậm, môi anh chậm rãi hướng tới chạm vào môi Tôn Điềm Điềm.

Thời điểm môi anh đã sắp hôn lên môi Tôn Điềm Điềm, trong đầu lại đột nhiên vang lên một thanh âm ồn ào: Con hoang, nó là con hoang! Chúng ta đừng chơi với nó, mẹ nó ngoại tình, ba nó cũng không cần nó!

Cả người Thẩm Niệm Thâm chấn động, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, tựa như phản xạ có điều kiện mà đột nhiên buông lỏng Tôn Điềm Điềm.

Tôn Điềm Điềm ngẩn ra, mở to mắt nhìn, "Thẩm Niệm Thâm…"

Thẩm Niệm Thâm buông lỏng Tôn Điềm Điềm, thậm chí còn lùi về sau một bước.

Anh cắn chặt môi, ánh mắt nhìn Tôn Điềm Điềm thật sâu, đáy lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác tuyệt vọng không cách nào giải thoát được.

Sao anh lại quên mất, cư nhiên anh dám…

Trong lòng phảng phất có một lực kéo thật lớn túm lấy anh, không cho phép anh làm bẩn Tôn Điềm Điềm.

Tôn Điềm Điềm không biết Thẩm Niệm Thâm đột nhiên bị làm sao, nhưng thấy sắc mặt anh có chút không thích hợp, tiến về trước một bước, theo bản năng nắm lấy cổ tay anh, lo lắng nhìn anh, "Thẩm Niệm Thâm, anh làm sao vậy?"

Thẩm Niệm Thâm nhìn cô, yết hầu bỗng nhiên trướng đau đến lợi hại, trầm mặc thật lâu, nghẹn giọng nói: "Tôn Điềm Điềm, anh thật sự không tốt như trong tưởng tượng của em."

Tôn Điềm Điềm: "Em biết, mỗi người đều có khuyết điểm, em cũng có rất nhiều khuyết điểm mà."

Nói xong cô liền cười rộ lên, ôm cánh tay Thẩm Niệm Thâm, nghiêng đầu dựa vào vai anh, cười tủm tỉm nói: "Ở trong lòng em, anh chính là tốt nhất."

Cô đột nhiên ngẩng đầu, cong mắt nhìn Thẩm Niệm Thâm, "Anh biết em có khuyết điểm gì không?"

Thẩm Niệm Thâm ngẩn người, lắc đầu.

Tôn Điềm Điềm che miệng cười, "Khuyết điểm của em rất nhiều, em học toán không tốt, tiếng Anh cũng không tốt, không biết làm việc nhà, cũng không biết nấu cơm, ừm, còn có…"

"Những thứ đó đều không phải là khuyết điểm." Thẩm Niệm Thâm ngắt lời cô.

Tôn Điềm Điềm chớp chớp mắt, "Không biết làm việc nhà cũng không tính là khuyết điểm sao?"

Thẩm Niệm Thâm lắc đầu, "Em không cần làm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!