Dương Anh cầm tiền rời đi, Thẩm Niệm Thâm quay lại, nắm tay Tôn Điềm Điềm, "Đi thôi, đi thăm bà ngoại."
Thẩm Niệm Thâm cực kỳ bình tĩnh, nhưng anh càng bình tĩnh, trong lòng Tôn Điềm Điềm càng lo lắng.
Nhưng lúc này Thẩm Niệm Thâm không nói gì, cô cũng không dám hỏi.
Lúc đến phòng bệnh, bà ngoại đã ngủ.
Thẩm Niệm Thâm đi đến trước giường bệnh nhìn thoáng qua, thấp giọng hỏi: "Bác sĩ nói như thế nào?"
Tôn Điềm Điềm đi theo phía sau, nhỏ giọng nói: "Bác sĩ nói không có gì trở ngại, chỉ là bà ngoại tuổi lớn, tốt nhất nằm viện quan sát hai ngày."
Thẩm Niệm Thâm gật đầu, quay đầu lại, nhẹ nhàng sờ đầu Tôn Điềm Điềm, "Vất vả cho em rồi, Điềm Điềm."
Tôn Điềm Điềm lắc đầu, đôi mắt yên lặng nhìn anh, giờ phút này trong lòng cô chỉ có lo lắng.
Xảy ra chuyện lớn như vậy, trong lòng A Niệm nhất định rất khổ sở.
"Anh về khi nào vậy? Sao anh biết mà đến bệnh viện?" Tôn Điềm Điềm hỏi.
Thẩm Niệm Thâm nói: "Vừa xuống máy bay không lâu, lúc về nhà không thấy em, vừa vặn có hàng xóm nói nhìn thấy em đưa bà ngoại lên xe cứu thương, nên anh tới đây."
Thẩm Niệm Thâm bận rộn mấy ngày qua, nửa đêm mới trở về, lúc này cực kỳ mệt mỏi. Tôn Điềm Điềm tiến lên giữ chặt anh, nhẹ giọng nói: "A Niệm, chúng ta về nhà đi, anh bận rộn ở bên ngoài nhiều ngày như vậy, lại đến tối khuya ngồi máy bay trở về, anh về nghỉ ngơi trước đi."
"Đúng vậy đúng vậy, A Niệm con và Điềm Điềm trở về đi, chỗ này có dì và bà Lương rồi." Dì Trần cũng phụ họa.
Tôn Điềm Điềm nói: "Bà ngoại không có gì trở ngại, ngày mai chúng ta lại đến."
Thẩm Niệm Thâm quả thật có chút mỏi mệt, cảm xúc lúc này cũng không thích hợp ở lại đây, vì thế "ừ" một tiếng, "Đi thôi."
Tôn Điềm Điềm nói với dì giúp việc, "Dì Trần, đêm nay rất vất vả cho dì rồi, bà ngoại có vấn đề gì, lập tức gọi điện thoại cho chúng con."
"Được, dì biết rồi, hai đứa trở về đi."
Trêи đường về nhà, Thẩm Niệm Thâm một câu cũng không nói, đôi mắt nhìn chằm chằm con đường phía trước. Tôn Điềm Điềm ngồi ở bên cạnh, trong lúc nhất thời cũng không dám hỏi gì. Cô nghĩ, đại khái là anh cần tiêu hóa cảm xúc.
Vì thế cô ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh, cho anh một chút thời gian, không quấy rầy cũng không phát ra âm thanh.
Nửa giờ sau xe tiến vào gara tiểu khu, Thẩm Niệm Thâm đậu xe, Tôn Điềm Điềm tháo dây an toàn xuống xe, ở bên cạnh chờ Thẩm Niệm Thâm.
Thẩm Niệm Thâm rút chìa khóa ra, xuống xe, tay phải nắm tay Tôn Điềm Điềm, rốt cuộc cũng mở miệng, "Đi thôi."
Về đến nhà, Tôn Điềm Điềm kéo tay Thẩm Niệm Thâm, ngửa đầu nhìn anh, "Em đi xả nước cho anh, anh tắm một cái để giải lao được không?"
Thẩm Niệm Thâm biết Tôn Điềm Điềm vẫn luôn rất lo lắng, anh nhìn cô, thấp giọng nói: "Điềm Điềm, em đi nghỉ ngơi trước đi, đêm nay anh muốn ở một người một lát, được không?"
Tôn Điềm Điềm vội gật đầu, "Được, em không quấy rầy anh, em ở phòng ngủ, nếu anh cần thì có thể kêu em bất cứ lúc nào."
"Được."
Tôn Điềm Điềm trở về phòng, rửa mặt rồi lên giường.
Nằm ở trêи giường căn bản lại không cách nào tiến vào giấc ngủ, trong đầu cô đều là những lời mẹ Thẩm Niệm Thâm nói đêm nay. Cô cảm thấy A Niệm thật đáng thương, ba không cần anh, đến mẹ cũng không cần. Nhưng rõ ràng anh tốt như vậy, bọn họ sao lại nỡ tổm thương anh.
Cô ở trong phòng đợi thật lâu, chờ đến bốn giờ rưỡi sáng, Thẩm Niệm Thâm vẫn không trở về.
Cô có chút lo lắng, vẫn là nhịn không được xuống giường, mang dép lê đi ra ngoài.
Cô mở cửa liền thấy Thẩm Niệm Thâm ngồi trêи sô pha, đang uống rượu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!