Chương 88: (Vô Đề)

Bị gọi là "Xoăn", tâm trạng cậu bé lập tức không vui, tức giận kêu lên một tiếng "oa", rồi mím môi bò về phía ngược lại. Bò đến mức hai tay hai gối đều đau, cậu bèn đứng dậy tập tễnh đi được mấy bước.

Mọi người nhìn mà đều ngây ra.

Chu Khánh thấy nhóc con lảo đảo đi về phía đống hoang tàn thì nghi ngờ nói: "Con quái vật nhỏ này định làm gì thế? Mới sinh ra đã biết đi, còn đi y hệt con chim cánh cụt."

"Con quái vật nhỏ" bị chê đi như chim cánh cụt bỗng dừng lại: "…" Quay đầu lại, đôi mắt tròn xoe trợn lên rồi làm mặt xấu với Chu Khánh.

Chu Khánh kêu một tiếng "yo hô", chỉ tay vào nó: "Mọi người xem, con quái vật nhỏ này đang làm mặt xấu với em kìa!"

Đường Phi và Tần Lê đồng thời trừng mắt nhìn cậu, cậu lập tức rụt cổ lại, miễn cưỡng giải thích: "Ý em là con trai hai người có chút khác lạ, phi thường bẩm sinh, sinh ra đã bất phàm đó mà."

Tử Tiểu Bạch bước tới, bế lấy nhóc cưng rồi nói với Tần Lê: "Anh Lê, khó trách bé muốn tránh xa hai người, hai người thật sự quá vô trách nhiệm! Nhà sập rồi mà chẳng nghĩ đến nó, bé phải đau lòng đến mức nào? Nếu không nhờ ba em kịp thời cứu thì giờ nó đã mất mạng rồi!"

Đế Tân chỉnh lại: "Lúc tôi đi vào thì thấy nó đang giơ một tấm bê tông nặng cả trăm cân, tôi nghĩ, cho dù tôi không cứu nó, chút đống đổ nát đó cũng chẳng làm gì được nó."

Mọi người khiếp sợ nhìn đứa nhỏ tóc xoăn đang cắn đầu Tử Tiểu Bạch: "…"

Đường Phi im lặng một lúc, rồi dặn Tần Lê: "Đi bế Tóc Xoăn lại đây, chúng ta tới khách sạn gần đây trước đã."

"Ừ." Tần Lê đi về phía đứa trẻ, đưa tay muốn bế nó, nhưng Tóc Xoăn lại né nhanh sang một bên, thoắt cái đã biến mất khỏi vòng tay Tử Tiểu Bạch. Chỉ chớp mắt, nó đã chui vào lòng Đường Phi, ôm chặt lấy cổ mẹ.

Đôi mắt nhỏ của Tóc Xoăn trong veo sáng ngời, ngẩng khuôn mặt bụ bẫm lên, miệng phun ra mấy bong bóng nước dãi, theo bản năng muốn bú sữa. Thế nhưng còn chưa kịp áp vào nguồn sữa của mẹ thì đã bị cha nó là Tần Lê nhấc bổng lên.

Nó vùng vẫy trên không, tay chân quạt loạn xạ như chèo thuyền trong nước, miệng phát ra tiếng "a u a u", dáng vẻ "tui rất hung dữ", mềm mềm non nớt, chẳng khác nào một chú hổ con còn hôi sữa.

Tần Lê bế con lên, khẽ hỏi Đường Phi: "Em ổn chứ?"

Đường Phi đã hồi phục quá nửa, lại có bùa chú gia trì nên đi lại không thành vấn đề. Cô gật đầu: "Không sao. Anh bế con thì em yên tâm hơn."

Đến khi ông quản gia lái xe tới, nhìn căn biệt thự đã sụp đổ, ông chép miệng cảm thán, hỏi: "Rốt cuộc là sao thế này? Xung quanh nhà nào cũng bình yên, sao chỉ có nhà các người lại sập?"

Chu Khánh nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nhà khác cũng đâu có sinh ra Tóc Xoăn đâu."

Ông quản gia liếc nhìn Tóc Xoăn đang được Tần Lê ôm trong ngực, miệng ngậm n*m v* giả. Thằng bé quấn trong chiếc áo vest của ba, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ, đôi mắt đen láy trong trẻo như ngọc đen vừa được nước rửa qua.

Ông quản gia nhìn đến mức trái tim cũng tan chảy, đưa tay ôm ngực cảm thán: "Ôi chao ôi, thằng nhóc này đẹp trai quá, lớn lên nhất định sẽ là một soái ca nhỏ."

Cuối cùng cũng nghe thấy có người khen, Tóc Xoăn liền cong mắt cười tươi với quản gia, há miệng cười đến nỗi n*m v* giả rơi xuống. May mà Tần Lê nhanh tay lẹ mắt, lập tức chụp lấy rồi nhét trở lại miệng nó.

Khi đến khách sạn, Tần Lê thay cho Tóc Xoăn bộ đồ trẻ con, đặt nó trên tấm thảm bò dành cho em bé, mặc kệ nó tự chơi. Vương Xuyết Xuyết hay tin họ đã sinh con, cũng từ Địa phủ chạy đến, lúc này đang ngồi trên sofa chơi game với Tử Tiểu Bạch.

Thấy mọi người đã có mặt đông đủ, Tần Lê mở miệng hỏi Vương Xuyết Xuyết : "Tiếp theo chúng ta nên làm gì?"

"Ồ, cứ làm như bình thường thôi." Mắt Vương Xuyết Xuyết không rời khỏi điện thoại, vừa cúi đầu vừa nói: "Tóc Xoăn thừa hưởng huyết mạch của anh, nó là vũ khí duy nhất có thể khắc chế các người. Chỉ cần nó còn tồn tại, Tần Kiêu sẽ không thể giết Đường Phi. Hơn nữa, đứa nhỏ này chính là khắc tinh của Tần Kiêu, nó sẽ kiềm chế sức mạnh của anh ta, cũng là liều thuốc chữa căn bệnh đa nhân cách của anh.

Vì vậy, khoảng thời gian Tần Kiêu có thể tồn tại sẽ càng ngày càng ngắn, cho đến khi biến mất hoàn toàn."

"Ý anh là, sau này Đường Phi sẽ hoàn toàn an toàn rồi sao?" Chu Khánh hỏi.

Vương Xuyết Xuyết gật đầu: "Đúng, cô ấy sẽ hoàn toàn an toàn. Dù sao đứa nhỏ này cũng là do cô ấy mang thai hai tuần rồi sinh ra, vì để sinh nó mà cô ấy suýt mất nửa cái mạng. Nghĩ đến những điều đó, Tóc Xoăn nhỏ nhất định sẽ lấy mạng mình để bảo vệ cô ấy. Với lại, đừng thấy thằng nhóc nhỏ xíu thế này mà xem thường, thật ra nó hiểu biết nhiều lắm. Các người nhìn xem nó đang làm gì…"

Mọi người đồng loạt quay lại nhìn Tóc Xoăn nhỏ đang ngồi trên tấm thảm tập bò. Thấy nó ôm chặt chiếc điện thoại, đôi lông mày nhỏ nhíu chặt, gương mặt nghiêm túc lướt Douyin. Vừa lướt, nó vừa ngơ ngẩn cười trước màn hình.

Mọi người: "…"

Tần Lê nhìn kỹ đứa trẻ, vẫn thấy có chút không thật, anh lắc đầu khẽ nói: "Tôi nhất thời vẫn chưa thể chấp nhận đứa trẻ này, tôi sẽ cố gắng tiếp nhận."

Đế Tân vỗ vai anh, thấp giọng nói: "Năm đó vợ Lý Tịnh mang thai ba năm mới sinh ra Na Tra, vừa sinh ra đã có thể tay không đỡ lưỡi đao. Ban đầu ông ấy cũng không thể chấp nhận, nhưng theo thời gian rồi cũng dần chấp nhận thôi. Vậy nên cậu cứ từ từ, đừng vội. Có Tóc Xoăn nhỏ ở đây, chắc chắn Đường Phi sẽ an toàn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!